Ngọc Lan & Những Bài Thánh Ca

By NGUYỄN THÁI THANH

Khởi nguồn tiếng hát Ngọc Lan là những bài Thánh ca cô hát ở nhà Thờ ở những buổi sinh hoạt cộng đoàn Giáo xứ tại Nha Trang nơi cô đã sinh ra và lớn lên.

Ngọc Lan hát thành công ở rất nhiều thể loại nhạc dòng nhạc. Nhưng đi suốt cùng cô những năm tháng cuộc đời là những bài Thánh ca.

  
  
Ngọc Lan trình bày những nhạc phẩm Thánh ca với tất cả tâm tình sâu lắng. Nơi những bài Thánh ca ấy là sự giao cảm an hòa giữa con người với Đấng Tối Cao cũng như giữa con người với con người.
 
Chiêm ngắm hình ảnh cây Thánh giá: Thanh dọc là chiều kích nối con người với Thiên Chúa thanh ngang: nối con người với con người. Tiếng hát Ngọc Lan mang cả hai chiều kích ấy.

  
  
Nguyễn Tường Linh tác giả có bài viết được đánh giá là hay nhất về Ngọc Lan năm 2001 (khi Ngọc Lan mất) đã cảm thấu Ngọc Lan một cách thật sâu sắc qua nhận định: "Tiếng hát ru đời".

Mỗi một con người đều có Ơn riêng của mình cho một công việc nào đó. Ơn được trao ban của Ngọc Lan là tiếng hát. Cô hát giữa đời sống giữa đời bằng trái tim mang tình yêu sẻ chia được nhận lãnh từ Đấng tạo dựng lên mình là Thiên Chúa.

NL_01.jpg  55 KB 
  
Ngọc Lan giành được cảm tình đặc biệt của khán thính giả cũng như của bạn bè đồng nghiệp không phải chỉ bởi tiếng hát đầy hấp lực cùng vẻ đẹp thanh tú mà còn bởi tính cách nếp sống.

Giới ca sĩ (trong nước hay hải ngoại cũng vậy) thường hay bị săm soi đủ chuyện. Nhưng với Ngọc Lan đã chẳng ai có thể tìm ra được chuyện gì để có thể đàm tiếu hay phàn nàn về cô điều này điều nọ.

  
  
Mọi người đều có chung những cảm nhận về Ngọc Lan như dịu dàng đôn hậu. Lâm Thúy Vân và Đon Hồ đều coi cô như thần tượng Đon Hồ nói: "Ngọc Lan rất đẹp đẹp từ tiếng hát cho tới nhân dáng nhân cách". Còn nhạc sĩ Anh Bằng người đã dẫn đưa những bước đi đầu tiên của Ngọc Lan đến đỉnh cao danh tiếng  thì gọi cô bằng một cách hết sức thân thương: "Người con gái mang tên loài hoa".

  
  
So với trên 800 ca khúc mà tiếng hát Ngọc Lan đã để lại thì số lượng những bài Thánh ca chiếm tỉ lệ có phần hơi quá ít. Và nơi những ca khúc đã đưa Ngọc Lan lên đỉnh cao của danh tiếng thì những bài Thánh ca không phải chiếm vị trí hàng đầu. Nhưng những gì mà Ngọc Lan có được đều khởi nguồn từ những bài Thánh ca đều khởi ngồn từ tâm tình dâng hiến tan chẩy cùng cõi con người. Và lấp lánh nơi những bài Thánh ca ấy là mé nước bình tịnh đã nuôi dưỡng tâm hồn Ngọc Lan từ tuổi ấu thơ cho đến những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời.

Đêm Sao băng tháng 8/2010 ntt

***


         NGỌC LAN VỚI BẠN BÈ ĐỒNG NGHIỆP

  
  
  
  
  
  
  
  
  
  

  
     TIẾNG HÁT NGỌC LAN





Tâm Tình Dâng Hiến


Bóng Nhỏ Giáo Đường


Lời Con Xin Chúa


Bước Chân Người Tình


Tình Lỡ Trăm Năm


Rừng Thu


Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu


Romeo & Juliette


Nắng Thủy Tinh


Tình Xanh
 
  
  
 Đừng Phá Vỡ Ân Tình 


More...

Người Con Gái Mang Tên Loài Hoa...

By NGUYỄN THÁI THANH

Người con gái ấy mang tên loài hoa.
Mắt biếc suối trong mi cong ngọc ngà...

                                         (Anh Bằng)

Đó là lời trong ca khúc "Vĩnh biệt một loài hoa" mà nhạc sĩ Anh Bằng đã viết lên với cả lòng ái mộ cùng niềm thương tiếc vô bờ trước sự ra đi mãi mãi của nữ ca sĩ Ngọc Lan hồi năm 2001.

Ngọc Lan không đi vào những sách viết về âm nhạc (xuất bản những năm gần đây) cùng cách một huyền thoại như "tiếng hát vượt thời gian" Thái Thanh hay "nữ hoàng chân đất" Khánh Ly nhưng Ngọc Lan  đi sâu vào lòng người và ngự trị ở đó theo một cách rất khác: bằng sự tinh tế bằng vẻ đẹp nhẹ nhàng ngát hương như chính loài hoa mang tên.

Tiếng hát Ngọc Lan nồng ấm mượt mà trong veo đến lạ đi thẳng vào lòng người và có thể chạm đến ngay cả những sợi tơ mỏng mảnh nhất của tâm hồn.

  
  
Ngọc Lan tên thật là Lê Thanh Lan sinh ngày 28 tháng 12 năm 1956 tại Nha Trang tên Thánh: Maria Lê Thanh Lan.

Năm 1980 Ngọc Lan đến Hoa Kỳ và định cự tại Minnesota. Hai năm sau Ngọc Lan thực sự bắt đầu sự nghiệp ca hát ở California. Với sự giới thiệu của ca sĩ Duy Quang cô đã hát tại một số quán cà phê nhạc và các buổi biểu diễn.

Năm 1982 tiếng hát của cô lọt vào mắt xanh của nhạc sĩ Anh Bằng và chính ông đã dìu dắt tiếng hát Ngọc Lan qua băng nhạc Dạ Lan. Anh Bằng cho biết ông đã nhìn thấy qua hình dáng thanh tú này tiếng hát ngọt ngào này chứa chất một nỗi buồn mênh mông và quyến rũ.

  
  
Ngọc Lan đạt được đỉnh cao của tiếng tăm từ khi cộng tác với trung tâm nhạc Mây trên những chương trình video Hollywood Nights sau khi thực hiện hai chương trình video Như Em Đã Yêu AnhMặt Trời Bên Kia Mùa Hạ của đạo diễn Đặng Trần Thức. Ngọc Lan đặc biệt thành công qua những nhạc phẩm nước ngoài lời Việt như Mưa Trên Biển Vắng... Cô cũng trình bày nhiều ca khúc tiếng Pháp những nhạc phẩm của Trịnh Công Sơn Ngô Thụy Miên... Cô hát ở rất nhiều thể loại nhạc và dòng nhạc với con số trên 800 ca khúc và trên 40 video clip.
.
  
  
Năm 1994 Ngọc Lan lập gia đình với Kevin Khoa nhạc trưởng Bolero Band mà giới ca nhạc vẫn thường gọi anh là Khoa Bolero. Đây là kết quả của một mối tình rất đẹp. Đám cưới được tổ chức rất trọng thể tại Long Beach Nam California. 
 
Có người nhận xét Ngọc Lan là người bí ẩn và nhút nhát nhất trong tất cả ca sĩ nổi tiếng tại hải ngoại. Điều này có thể xuất phát từ việc ngoài thời gian trình diễn cô ít xuất hiện trong đời thường và cũng không có bạn bè nhiều. Ngọc Lan rất rực rỡ khi trình diễn nhưng lại khép kín ở đời thường và ngoan đạo.
 
  
  
Nguyễn Tường Linh trong một bài viết với tựa đề "Tiếng Hát Ru Đời" đã đưa ra những nhận xét rất chuẩn xác: "Người ta có thể yêu một giọng hát một nét đàn một bản nhạc mà không cần yêu con người của ca sĩ hoặc một nhạc sĩ nào đó. Ngọc Lan là một ngoại lệ...Ít khi nàng ca những bản nhạc rẻ tiền phù phiếm thường làm giảm giá trị của một ca sĩ và không nghe ai than trách Ngọc Lan về bất cứ một điều gì ngay cả việc đem ấn tượng chung: Giới ca sĩ thường rất lăng nhăng...để gán ép cho nàng. Nói một cách khác người ta yêu Ngọc Lan (hay ngưỡng mộ) không những chỉ qua tiếng hát mà còn qua nhân dáng và tâm hồn...".

Nhạc phẩm đem Ngọc Lan trở thành kỷ niệm của thính giả một nhạc phẩm định hình cho cả cuộc đời ca hát của Ngọc Lan chính là ca khúc Mưa Trên Biển Vắng nhưng có lẽ bài hát ẩn chứa định mệnh lại chính là một ca khúc phổ theo một bài thơ của nhà thơ Du Tử Lê bài Khúc Thụy Du ca khúc mô tả một kỷ niệm buồn rầu của nhà thơ sau cái chết của một người con gái và dù với giọng lúc nào cũng rất trong Ngọc Lan trình diễn nhạc phẩm này buồn bã hơn bao giờ hết. Phải chăng Khúc Thụy Du và giọng buồn có sự đến từ xa xôi?

  
  
Ngọc Lan lẳng lặng ra đi sáng ngày 6 tháng 3 2001 ở tuổi 44  tại bệnh viện thành phố Huntington Beach Orange County.

Ðám tang của Ngọc Lan được coi là một kỷ lục về số người Việt đông đảo tham dự tại Little Saigon.

Đã có khoảng 2.000 người đã đến để tham dự một Thánh Lễ được cử hành rất long trọng vào buổi sáng tại Thánh Đường Holy Spirit thành phố Fountain Valley trước khi linh cữu của Ngọc Lan được đưa đến nghĩa trang Chúa Chiên Lành tại thành phố Huntington Beach trưa ngày thứ Bảy 10 tháng Ba 2001.

     Bao kẻ đến mà người đi vội vã
     Bao bài ca còn đợi giọng ngọt mềm
     Bao nhiêu đêm sao tim chẳng lúc quên
     Bao bình minh
     Lặng thinh
     Kinh màu nhiệm.

                     Vô thường


  
  


                   TIẾNG HÁT NGỌC LAN


Mưa Trên Biển Vắng


Hạnh Phúc Lang Thang


Chuyện Tình TTKH


Chuyện Phim Buồn


Chiều Tàn
     

Người Yêu Dấu


Cơn Gió Thoảng


Tan Tác


Tuyết Rơi


Khúc Thụy Du
  
     

  

Mưa Trên Biển Vắng

 
Trái Tim Ngục Tù 

More...

Nữ Sĩ Huyền Thoại Của Thơ Ca Mỹ

By NGUYỄN THÁI THANH

Emily Elizabeth Dickinson (1830- 1886) sinh ra ở Amherst Massachusetts trở thành một nữ sĩ bí ẩn của thể kỷ 19 với biệt danh " Huyền Thoại" (Myth) được coi là một trong số rất ít các nhà thơ lớn của Mỹ và có ảnh hưởng đáng kể đến thơ ca hiện đại. 

Cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của Emily gần 1.800 bài thơ ở giữa lưng chừng thế kỷ 19 nhưng thơ của Emily lại thuộc vào thế kỷ 20 bởi vì đến khoảng năm 1955 nó mới được ấn hành hầu như toàn bộ. Sinh thời Emily chỉ cho in có 7 bài thơ của mình.

Những bài thơ của Emily đều ở dạng lời ngắn gọn cô đọng tinh tế  không xa hoa  giầu vẻ đẹp thiên nhiên kinh nghiệm về tình yêu và mất mát...  
 
 dickinson.jpg  175 KB 
  Emily Elizabeth Dickinson   
Người ta còn gọi Emily là "Ẩn sĩ ở Amherst" hay có khi là "Người đẹp ở Amherst" vì suốt cả tuổi đôi mươi  Emily  đã sống ẩn mình trong ngôi nhà ở Amherst hầu như không làm gì hết ngoài làm thơ.

Bạn bè  nhận xét về Emily: "không đẹp nhưng có vẻ đẹp tuyệt vời" còn Emily tự họa chân dung mình: "Tôi không có ảnh. Tôi bé nhỏ tựa như chim chích. Tóc tôi sẫm tối màu hạt dẻ. Và đôi mắt tôi thì giống giọt rượi sherry còn sót lại trong đáy cốc của khách".

Emily tin rằng:
Thiên đàng ai không tìm thấy
Dưới thế gian này
Sẽ không tìm được ở trên cao


Những đứa trẻ thường chờ dưới cửa sổ nhà Emily để Emily thả xuống cho chúng những bánh kẹo đựng trong một chiếc giỏ xinh xắn.

Coi là một lập dị của người dân địa phương  Emily đã trở thành nổi tiếng với sở thích của mình cho quần áo màu trắng và rất miễn cưỡng chào đón khách hoặc đi ra ngoài. Emily rất ít bạn bè và người quen. Những người bạn lâu năm cũng hiếm khi được nhìn thấy Emily.

Emily không bao giờ kết hôn với bất cứ ai nhưng đã rơi vào tình yêu với một ai đó.

Giữa những người ít ỏi mà Emily giao lưu thâm tình là Mục sư Charles Wadsworth mà cô gọi là "người bạn thân yêu nhất trần gian" đã có ảnh hưởng mạnh mẽ đến cuộc sống và thơ của Emily nhưng rồi cũng chia xa trong cay đắng. Emily viết: " Tôi mang một nỗi kinh hoàng không biết ngỏ cùng ai và thế là tôi ca hát như đứa bé hát ca ngoài bãi tha ma..."

Còn có một tình bạn đặc biệt và là rất quan trọng với Emily khi Emily ở vào độ tuổi chưa đầy 20 và bắt đầu viết thơ: Benjamin Franklin Newton một nhân viên trẻ trong văn phòng luật sư của cha Emily đã giúp hướng dẫn Emily trong sự phát triển sáng tác và cũng là người đầu tiên nhận ra tài năng của Emily. Ngay cả sau khi Benjamin kết hôn và chuyển đi khỏi Amherst  tình bạn giữa Emily và Benjamin cũng vẫn được duy trì qua những thư từ trao đổi.

Emily sống cùng thời với nhà thơ vĩ đại Whitman nhưng cả hai không biết gì về nhau dù cả hai đều trở thành hai dòng chảy mãnh liệt nhất của thơ ca Mỹ. Emily và Whitman đồng hành mà tách biệt đối lập về thi học cũng như phong cách nhân cách...

Có người gọi Emily là "Đóa hoa toàn bích nhất của tư tưởng siêu nghiệm New England".

Thơ Emily phản ảnh sự cô đơn và tâm trạng thiếu thốn tình cảm nhưng cũng ghi nhận những khoảnh khắc đầy cảm hứng chứa chan sức sống và hứa hẹn một tương lai hạnh phúc. Emily chịu ảnh hưởng rõ rệt từ những nhà thơ Siêu hình của Anh quốc thế kỷ 17 cùng với ảnh hưởng của Thanh giáo New England và Sách Khải Huyền (trong Kinh Thánh).

Từ khung cửa nhỏ hẹp ở Amherst cái nhìn của Emily chiếu lên thế giới nội tâm một ánh sáng diệu kỳ khiến cho con ong chiếc lá ngọn núi giọt sương cái chết sự bất tử niềm tin... như quần tụ lại như "gia đình hóa" và mở ra một cửa sổ thần tiên.

Emily không chú ý gì đến danh vọng thích làm một người "không là ai" chỉ viết thơ như thể cho riêng mình. Gần 1800 bài thơ của Emily (ngoại trừ 7 bài thơ Emily cho in lúc sinh thời) ẩn dật hàng thế kỷ như chính cuộc đời huyền thoại đầy bí ẩn của người nữ sĩ để rồi đột nhiên tỏa sáng rực rỡ trên bầu trời thi ca Mỹ thế kỷ 20.

         HP tháng 8/2010 ntt


  
  

      Thơ Emily Elizabeth Dickinson  
                    Nhật Chiêu
chuyển ngữ


       KHÓC

       Khóc chỉ là chuyện nhỏ
       Thở dài là cái thoáng qua
       Nhưng đi hết những chiều kích ấy
       Gái trai sẽ chết thôi mà



       KHÔNG AI

       Tôi là không ai cả!
       Còn anh anh là ai?
       Anh cũng là không ai chứ?
       Chúng ta thành đôi
       Và cùng nhau sánh bước
       Trong cuộc lưu đầy

       Đáng sợ phải là ai đó
       Phơi mặt giữa đời
       Như là chú ếch xưng tên tuổi
       Trước một ao đầm bái phục ngươi!



       TÔI SẼ MANG ĐẾN ĐẤY

       Khi đến với người tôi sẽ
       Không mang theo bản thân mình
       Nhỏ nhoi gánh hàng ấy
       Mang đến cũng bằng không

       Tôi sẽ mang đến đấy
       Diệu kỳ một trái tim
       Mà tôi không đủ sức
       Mang chứa ở trong mình

       Trong tôi từng ấp ủ
       Trái tim ấy mênh mông
       Và tim tôi từ đó
       Cũng lớn lên không ngừng

       Tim tôi càng lớn rộng
       Người trở lên lạ lùng
       Trái tim này bát ngát
       Người làm sao bao dung? 



       NGÔI NHÀ CỦA HOA HỒNG

       Xin anh đừng đến gần quá
       Ngôi nhà của đóa hoa hồng
       Bạo tàn cơn gió nhẹ
       Lũ lụt giọt sương con
       Xô tường nhà nghiêng ngả
       Xin anh đừng đến quá gần

       Cánh bướm xin đừng buộc lại
       Mê cuồng xin chớ leo song
       Và trong nỗi mong manh ấy
       Là nơi vui mãi đọng nguồn
 
  
 

   KHÔNG BAO GIỜ AI HIỂU

   Chúng ta học tất cả
   Mọi điều về tình yêu
   Những vần và những chữ
   Không thiếu một chương nào
   Học đến toàn bộ sách
   Kết thúc luôn nhiệm màu!

   Nhưng sao trong ánh mắt
   Vẫn dại hơn bao giờ
   Nỗi dại khờ huyền bí
   Còn hơn cả trẻ thơ

   Ai cũng là đứa bé
   Cố nói lên những điều
   Không bao giờ ai hiểu
   Trong cuộc tìm ra nhau

   Cái biết kia bát ngát
   Sự thật ôi muôn màu!



   KHI TRÍ NHỚ
   KHÔNG CÒN CỘI RỄ

   Khi trí nhớ không còn cội rễ
   Không làm sao bắt nó lên xanh
   Chung quanh đất dù nện kỹ
   Và đem dựng thẳng cây cành

   Có thể anh lừa vũ trụ
   Hồi sinh cây trái đừng hòng
   Ký ức như chân tùng bách
   Âm thầm mang đế kim cương

   Khi trí nhớ một lần đã mọc
   Không làm sao đốn hạ đời cây
   Vẫn vươn lên chồi thép mới
   Cây ngã còn ra lộc đầy.



   MỖI CON CHIM

   Mỗi con chim
   Chúa đều cho ổ bánh
   Còn tôi vụn bánh rơi
   Mà tôi đâu dám nếm
   Dẫu đói lòng Chúa ơi!

   Tôi xa hoa đau xót
   Xem mình như chủ nhân
   Có vụn bánh thừa như có một kỳ công!

   Tôi xiết bao hạnh phúc
   Vì đã được chia phần
   Của loài chim sẻ
   Nào dám ước mong hơn...
 
  

  
  

More...

Một Sự Khởi Đầu

By NGUYỄN THÁI THANH

Trái đất của chúng ta được đặt trên một quỹ đạo thích đáng.

Trái đất cách xa mặt trời khoảng 91 triệu dặm (khoảng 146 triệu km). Nếu trái đất cách xa mặt trời giả sử 120 triệu dặm (192 triệu km) mọi vật sẽ bị đông lạnh. Ngược lại nếu đem nó đến gần mặt trời khoảng 60 triệu dặm (96 triệu km) thì mọi vật sẽ bị đốt cháy.


Nếu mặt trời nóng gấp đôi thì sẽ nướng hết mọi vật trên đất. Ngược lại nếu nó chỉ nóng bằng phân nửa sức nóng hiện tại mọi vật sẽ bị đông đá.


Trái đất xoay chung quanh nó khoảng 1000 dặm một giờ tính tại đường xích đạo. Nếu tốc độ đó giảm xuống còn 100 dặm một giờ thì ngày và đêm dài hơn 10 lần tức là một ngày và đêm sẽ có 240 giờ. Ban ngày cây cối sẽ bị đốt cháy hết và ban đêm hạt giống sẽ bị đông lạnh mà chết.


Trái đất nghiêng trên trục Nam- Bắc khoảng 23 5 độ. Nếu không có độ nghiêng này hơi nước bốc lên từ biển sẽ bay đến vùng địa cực và tạo ra những núi tuyết khổng lồ. Chúng ta sẽ không có bốn mùa và khí hậu sẽ không thay đổi. Nếu trái đất nghiêng khoảng 47 độ chúng ta sẽ không chịu được hơi nóng vào mùa hè và mùa đông sẽ vô cùng lạnh lẽo.


Khoảng cách giữa mặt trăng và trái đất là 200 ngàn dặm (khoảng 320 ngàn km). Nếu mặt trăng chỉ cách trái đất khoảng 50 ngàn dặm (80 ngàn km) thì thủy triều dâng lên sẽ ngập lụt cả những dẫy núi cao. Và nếu nước đại dương sâu hơn nước biển sẽ hút hết thán khí (CO2) và dưỡng khí (O2) như vậy cây cối và con người sẽ bị hủy diệt.


Các khoa học gia không hiểu tại sao số lượng của những chất ga trong bầu khí quyển vừa đúng tỷ lệ với nhau để duy trì sự sống trên đất. Bầu khí quyển chúng ta thở mỗi ngày chứa trung bình khoảng 21% chất dưỡng khí. Nếu số lượng dưỡng khí nhiều hơn sẽ ô-xít hóa hết đá sỏi và kim loại nếu ít hơn thì chúng ta sẽ không đủ để thở.


Số lượng chất thán khí trong khí quyển là 0 3% nếu nhiều hơn một chút sẽ làm cho nhiệt độ trong không khí nóng hơn. Ít hơn một chút sẽ làm cho cây cỏ chết dần (cây cối dùng CO2 để tạo ra chất dinh dưỡng qua phương pháp photosynthesis).


Nếu bầu khí quyển mỏng hơn một chút thì hàng triệu vẫn thạch từ không gian rơi vào trái đất sẽ đè bẹp con người trên đất vì những vẫn thạch này không được đốt ra tro trước khi rơi xuống mặt đất.
Làm sao những sự huyền diệu như thế tự nó có thể xẩy ra được? Làm sao trái đất có thể tự nó hiện hữu được? Phải có một Đấng Sáng Tạo. Phải có một sự khởi đầu cho muôn vật mà tất cả những điều kỳ diệu chung quanh chúng ta là bằng chứng của sự sáng tạo đầy quyền phép đó.

Những người tin ở thuyết tiến hóa đả phá ý tưởng vũ trụ được tạo nên bởi Thượng Đế. Họ cho rằng sự hình thành của mọi vật trên thế gian trong vũ trụ chỉ là kết quả của một quá trình diễn tiến. Bắt đầu là những tinh thể gọi là quark kết tụ lại và tăng trưởng biến hóa từ từ thành vật thể. Cũng như con người là một quá trình tiến hóa từ con khỉ mà ra. Họ không tin con người được tạo nên bởi chính bàn tay Thượng Đế và là một tuyệt phẩm do chính Thượng Đế làm ra đểt cai quản muôn loài muôn vật trên thế gian.


Có biết bao điều thuyết tiến hóa không thể giải thích được. Nhưng ở đây xin chỉ nói về những điểm kỳ diệu của con người. Trước hết hãy nói về óc sáng tạo của nhân loại trong cuộc hành trình từ một thời đại ăn lông ở lỗ tiến đến thời đại nguyên tử văn minh vệ tinh văn minh điện toán như ngày hôm nay.


Loài ong mấy ngàn năm vẫn xây tổ theo một kiểu. Loài chim từ thuở khởi đầu vẫn một cách di tản sang xứ khác để tránh mùa lạnh hàng năm. Loài nai qua hàng bao thế hệ vẫn chỉ biết trốn chạy để tránh nguy hiểm. Và loài khỉ qua hàng ngàn năm nữa cũng chỉ biết leo cây hái trái trần truồng bắt chấy rận cho nhau.


Nhân loại thì khác nhân loại tiến triển qua thời gian. Óc sáng tạo giúp con người vượt qua khó khăn trở ngại chinh phục thời tiết chinh phục không gian chinh phục bệnh hoạn chinh phục mọi loài mọi vật chung quanh. Sự sáng tạo không những giúp nhân loại sinh tồn mà còn giúp vào sự tiến hóa giải đáp những ưu tư thắc mắc những tò mò thúc đẩy con người khám phá và tăng trưởng khả năng mình.


Sáng tạo là một sự ban cho của Thượng Đế không tự nó có được và chắc chắn không được lưu truyền từ loài khỉ.


Loài vật trên trời dưới biển trên đất tất cả những loài được xem là thông minh nhất kể cả loài khỉ là giống được người ta cho là thủy tổ của loài người cũng không giống nào có nhu cầu cần thiết thờ phượng ai. Loài vật sống bằng năng lực cảu chính nó hoặc tấn công hoặc chạy trốn để sinh tồn. Loài vật không biết đến sự cầu khẩn thờ phượng vào một quyền năng một Đấng mà nó không hề biết không hề thấy.


Con người không phải như vậy. Hãy đi tìm những tài liệu khảo cổ về loài người từ thời thượng cổ hay là những bộ lạc man rợ còn sót lại ở dọc sông Amazon hay những giống người ở ngoài hoang đảo hay ở tận rừng núi Phi châu. Những con người chưa hề biết đến một nền văn minh nào cả. Những con người còn sinh hoạt như loài thú. Nhưng tất cả họ đều có một nhu cầu thờ phượng giống nhau. Họ thờ một cây cổ thụ một ngọn thác một con suối một miếng gỗ một cái hang. Họ thờ bất cứ cái gì có vẻ không bình thường. Họ sợ hãi kính cẩn gọi những vật đó là Thần của họ. Vị Thần họ tin có thể bảo vệ và cũng có thể huỷ diệt họ.


Chúng ta cho rằng những người này là ngu muội mê tín dị đoan bị các tên phù thuỷ buôn thánh bán thần lợi dụng để thủ lợi. Thế thì chúng ta hãy trở lại một nơi chốn văn minh. Thử tìm ở Pháp thủ đô văn hoá thế giới. Ở Anh mấy ngàn năm văn minh tiến bộ. Ở Hoa Kỳ đệ nhất quốc gia về kỹ thuật khoa học. Đại đa số dân chúng từ mọi tầng lớp trong xã hội đều thờ phượng một Đấng Thượng Đế nào đó. Những người này có phải cũng là những kẻ ngu muội mê tín dị đoan chăng?


Nhà bác học Einstein một kỳ tài toán học đã từng nói "Khám phá vĩ đại nhất của tôi là Thượng Đế."
Thomas Edison người phát minh ra đèn điện và máy hát một bộ óc với hơn 2500 bằng sáng chế cũng đã nói "Thượng Đế đã ban cho tôi tất cả."

Con người! Bất kể ở thời đại nào nơi nào xã hội nào tầng lớp nào cũng đồng chung một nhu cầu tín ngưỡng. Nhu cầu tín ngưỡng nằm trong tiềm thức của nhân loại ấy là ước muốn được thờ phượng Đấng Tạo Hoá Đấng đã tạo dựng lên vũ trụ và tạo dựng lên mình.


Thượng Đế vẫn còn đấy là Đấng vẫn hiện hữu hằng hữu bàng bạc qua khắp các sự vật do Ngài tạo ra là Đấng vẫn ngự trị trên ngôi trời và điều khiển vạn vật bằng quyền phép vô biên vô lượng.


ntt_CB07 by lamhavn.


More...

10 Nhà Thờ Tráng Lệ Nhất Thế Giới

By NGUYỄN THÁI THANH


1. Nhà thờ St Patrick tại Melbourne Australia nổi danh thế giới là tòa nhà tiên phong xây dựng theo phong cách kiến trúc Gothic thời Phục hưng. Được khởi công xây dựng vào năm 1858 nhưng phải đến năm 1939 thánh đường cao nhất xứ sở kangaroo này mới được hoàn tất do trì hoãn nhiều lần về lý do tài chính.


2. Thánh đường "Our Lady of the Pillar" tại Zaragoza Tây Ban Nha được xây dựng trên bờ sông Ebro khoảng thế kỷ 1-2 sau Công nguyên. Kiến trúc nguyên thủy của nó mang phong cách nghệ thuật Barốc còn phần lớn tòa nhà hiện tại đã được xây dựng lại từ năm 1681 đến 1872.


3. Nhà thờ Đức Bà Paris tại thành phố Paris Pháp là thánh đường thuộc quyền cai quản của Đức Giám mục Paris. Xây dựng hoàn tất vào khoảng năm 1345 nhà thờ được xem là một trong những ví dụ tiêu biểu nhất cho phong cách kiến trúc Gothic Pháp và cũng là một trong những công trình đầu tiên sử dụng tường chắn kiểu vòm.


4. "Đền thờ quốc gia Đức Mẹ về trời" tọa lạc tại thành phố Baltimore Mỹ. Xây dựng từ năm 1806 thánh đường Baltimore được thiết kế theo phong cách tân cổ điển kết hợp giữa kiến trúc nhà thờ kiểu Mỹ thời xưa nhưng vẫn giữ những thiết kế truyền thống của các giáo đường lâu đời ở châu Âu.


5. St Mark là nhà thờ nổi tiếng nhất tại thành phố Venice Italy và cũng là một trong những ví dụ điển hình nhất của phong cách kiến trúc thời đế chế Byzantine.


6. Thánh đường Đức Mẹ Dolours tọa lạc tại thành phố Thrissur miền nam Ấn Độ là một trong những nhà thờ cao lớn nhất châu Á. Thánh đường được xây dựng theo phong cách Indo-Gothic với ba tháp lớn trong đó tòa tháp cao nhất lên đến 79 m.


7. Nhà thờ Đức Bà Bảo Vệ được xây theo phong cách Byzantine mới tọa lạc ở địa điểm cao nhất của thành phố Marseille Pháp.


8. Thánh đường Đức Mẹ Licheń nằm trong khu làng Licheń Stary gần thành phố Konin Phần Lan. Với gian giữa giáo đường cao 98 m dài 120 m rộng 77 m và một tòa tháp cao 141 5 m đây là nhà thờ lớn nhất Phần Lan và cũng nằm trong số những nhà thờ lớn nhất thế giới.


9. Thánh đường Las Lajas theo phong cách kiến trúc Gothic thời Phục hưng từ năm 1916-1949 được xây bên trong hẻm núi của con sông Guaitara thuộc thành phố tự trị Ipiales Colombia.


10. Nhà thờ St Peter tại Vatican Rome Italy được xem là công trình mang tính tôn giáo lớn nhất thế giới với sức chứa 60.000 người. Ngôi thánh đường hiện tại được xây dựng lại từ một thánh đường Constantin cổ trong thế kỷ 16 với thiết kế của những nghệ sĩ bậc thầy thời Phục hưng nổi bật nhất trong số đó là nhà điêu khắc kiêm họa sĩ Michelangelo.


Thánh đường thứ 11 chưa hoàn tất mang tên Sagrada Família. Đây là một đền thờ Cơ đốc giáo La Mã do tư nhân xây dựng tại thành phố Barcelona Tây Ban Nha vào năm 1882 và dự tính còn kéo dài ít nhất đến năm 2026 mới hoàn thành. Được xem là một tuyệt tác kiến trúc của kiến trúc sư trứ danh người Catalan Antoni Gaudí Sagrada Família đã trở thành một địa điểm thu hút khách du lịch hàng đầu của Barcelona trong nhiều năm qua.

  
  

More...

Mùa Thương

By NGUYỄN THÁI THANH

    

                                               
  
              
                    Ta lạc vào mùa thương
                    Mới hay thiên đường chín rục
                    Trái cấm tình yêu có tự bao giờ
                    Ta một mình hái những ước mơ
                    Giấu nỗi nhớ khi tình xa cách
                    Lạc vào mùa thương
                    Mới hay tình là khách
                    Khi đến khi đi thật bất ngờ
                    Thuở yêu người chợt thấy ngu ngơ
                    Và vụng dại như thời mới lớn
                    Lạc vào mùa thương
                    Là chìm trong cõi nhớ
                    Là triền miên trong khắc khoải đợi chờ
                    Rồi một ngày rời khỏi bến mơ
                    Luyến tiếc mãi cho một thời đi lạc.

                                                        
(Không biết tác giả)


                 
                Về Chốn Thiên Đường - Mỹ Tâm 

More...

Người Con Gái Thần Rắn

By NGUYỄN THÁI THANH

Về phía Nam suối Ngọc có cái miếu cổ hư sập rồi không ai chữa lại. Dựa bên miếu có cây đào to lớn cành lá um tùm. Trong miếu có hang hang sâu thăm thẳm. Dưới hang có một con rắn to lớn không biết ngần nào. Rắn sống lâu năm linh thiêng hóa hình người được. Cây đào bên miếu sống cũng lâu và cũng thiêng. Mỗi năm đến cuối mùa đông bắt đầu mùa xuân khi hoa đào đua nở thì trong những cành sây bông hiện ra một giai nhân đẹp tươi như hoa đào; cứ mỗi đêm ca hát trước miếu. Mãn mùa xuân lúc hoa tàn cánh hoa đào rơi trước gió người ấy biến mất chờ mùa xuân sang năm lại ra.
 
Chốn ấy hoang vu không ai lai vãng. Có người bảo đấy là ổ trăn vì họ thấy mang máng nhiều sọ người nằm trong bụi rậm. Có hôm mưa giông người ta gặp một con rắn lớn dị thường bò trước miếu hoặc khoanh tròn dưới gốc đào lúc tạnh thì biến mất. Từ đấy họ sợ thêm và lần lần quanh miếu thành một khu rừng nhỏ không dấu chân người.
 
Bấy giờ cuối mùa đông cây cỏ đâm chồi trên nhành đào lấm tấm lộc non. Khi xuân đến hoa điểm hồng mơn mởn. 

Một đêm nồng giai nhân hiện ra tha thướt. Nàng cất tiếng hát. Rắn thần đang yên giấc thức dậy lắng nghe. Đêm trong ngàn sao lóng lánh từng trận gió thoảng rải hương ngào ngạt. Thần rắn nhìn giai nhân nhởn nhơ bên những cành đào lòng thần hồi hộp. Rồi uốn thân mình thần hoá một trang thanh niên tuấn tú. Chàng là một tài tử tiếng sáo véo von nhịp nhàng với lời ca thanh tao của giai nhân... 

Từ đó hai người quen biết nhau thân mật nhau rồi trở nên vợ chồng. 

Mùa xuân năm ấy hoa đào lộng lẫy hơn các hôm khác. Đêm đến trong không gian uyển chuyển tiếng yêu đương của chàng và nàng. 

Những chim én đưa thoi dệt thời gian lẹ làng và thấm thoắt. Sang hè cuộc ái ân tạm ngừng. Giai nhân tuy buồn về nỗi tạm biệt chàng nhưng vui tươi bày tỏ cùng chàng một mầm hy vọng. Rắn thần dẫu bịn rịn khúc chia ly nhưng khấp khởi mừng thầm vì ái ân đã kết quả. Rồi một tia nắng nồng một ngày nồng nực làm héo những đáo hoa cuối mùa. Luồng gió nồm thoảng nhẹ rải trên bờ cỏ úa vàng bao cành hoa đẹp. Giai nhân từ biệt thần rắn và biến theo vẻ đẹp cây đào.
 
Mùa xuân năm sau hoa đào nở rất ít nhưng màu sắc đậm đà. Thần rắn trông chờ giai nhân và một tối đầu mùa xuân nàng trở về. Sắc nàng kém tươi nhưng thâm thúy. Nàng sinh một gái xinh đẹp hồng hào. Thần rắn vui mừng khôn xiết nhưng một cái buồn tự đâu xâm về chiếm lấy tâm linh chàng. Giữa mùa xuân trong lúc cây cỏ xanh tươi trăm hoa đến lúc dậy thì dưới ánh vàng ấm áp giai nhân than thở cùng chàng:
 
- Thiếp không dè ái ân của đôi ta đến đây kết liễu. Thiếp không còn sống nữa để cùng chàng sum họp và nuôi con ái tình đã đem cho thiếp tất cả nhan sắc và đẹp đẽ của sự sống. Ăn ở với chàng được một mụn con đó là kỷ niệm êm đềm trong đời hai ta. Chàng sống lâu vì chàng là sức mạnh. Chàng sẽ ở lại chăm sóc con thơ. Thiếp là sự đẹp rất mong manh ái tình đã làm cho thiếp thêm xuân nhưng cũng làm cho thiếp chóng tàn. Bây giờ thiếp chết nhưng thiếp còn để dấu vết nhan sắc lại cho con. Chàng nuôi con hết lòng đó cũng như chàng tỏ tình còn mến thiếp. Nhưng thiếp xin nhờ chàng một điều: lúc con khôn lớn chàng nên căn dặn nó đừng lâm vào vòng ái ân mà kiếp sống phải ngắn lại. Nếu nó muốn sống đời đời kiếp kiếp trẻ mãi vui tươi mãi thì phải xa lánh ái tình. 

Nói xong nàng khóc rất lâu trao con cho thần rồi biến mất. Hôm sau những hoa đào tàn rụng. Cây đào khô héo lần rồi chết. 

Thần rắn chắt chiu nuôi con thơ dấu tích của người yêu quý. Ngày ngày chàng vào rừng xa tìm sữa đem về. Ngày qua nàng lớn khôn; đúng mười sáu năm thì nàng đẹp đẽ và thông minh hơn loài người. Nhan sắc nàng chính là nhan sắc của mẹ ngày xưa; nhưng trong nhan sắc ấy ẩn vẻ huyền bí của cha. Thông minh của nàng là thông minh của loài rắn. Đôi mắt của nàng trong như trời quang không mây. Cái nhìn nàng chính cái nhìn thôi miên thu cả tâm hồn người và vật của tổ tiên loài rắn để lại. Miệng nàng cười xinh đẹp như hoa đào. Nàng đi tha thướt yểu điệu uyển chuyển. Tất cả tính nết và sắc đẹp của cha mẹ nàng đều thọ lãnh. 

Thần rắn thấy con lớn khôn và xinh đẹp thì lo âu. Ngày ngày dặn con chơi quanh nơi miếu không được đi xa. Thần lo sợ nàng bị ái tình quyến rũ. Thần chưa dám ngỏ cái sợ ấy cho con biết cùng nói lại lời trối của giai nhân cho con nghe. Thần cũng không nói câu nào với con mà có lẫn hai tiếng ái tình vào vì thần biết hai tiếng ấy có sức mạnh vô ngần. Ngày ngày nàng quanh quẩn bên miếu tâm hồn ngây thơ và chất phác. 

Hàng ngày thần rắn ra sức tìm thức ăn về cho con. Cực nhọc nhưng thần vẫn sung sướng vì thấy con chóng lớn và khôn ngoan. Nhiều lần suýt chết với thú dữ trong rừng thần trở về buồn rầu gương mặt còn in nét sợ. Nhưng khi thấy nàng chạy đến mừng rỡ nói những lời ngây thơ thần bỗng quên tất cả ưu tư trở lại vui vẻ nô đùa với con.
 
Một buổi chiều trời mưa tầm tã thần quảy thức ăn về xong hồi tưởng đến ngày xưa... Thuở ấy thần hống hách oai linh không ai dám phạm đến tên tuổi. Thú dữ người vật thảy đều xa lánh. Thần rất khoẻ mạnh không biết mệt nhọc là gì. Nhưng từ lúc yêu cho đến bấy giờ linh tính phai dần để san sẻ cho con. Ngày trước thần muốn đi đâu chỉ uốn mình hoá gió bay đi. Bây giờ phép ấy không linh nghiệm. Thần đã mất thiêng. Nhưng mất phép màu nào thì con thần được thêm một đức tính. Cảm nhận bấy nhiêu thần tự an ủi: Dẫu sao ta sẽ còn sống mãi mãi bởi đứa con ta? 

Cứ như thế mà ngày tháng trôi đi. Rồi một hôm thần mệt nhọc biết mình sắp chết. Thần gọi con lại bên mình trối rằng:
 
- Con chắc không biết ta là ai và mẹ con ở đâu. Ta xưa là rắn rất công phu luyện tính mình. Trải mấy trăm năm lao khổ tính mới được linh và hoá được làm người. Ta phải trau dồi trong mấy trăm năm lòng ta trong sạch trí ta sáng suốt để hơn cả mọi người và thành thần. Ta ước ao sống đời đời kiếp kiếp dung dưỡng tính tình nhưng vì ta yêu mà sự sống phải bớt lại để trao sự sống cho con.
 
Mẹ con trước kia là cây đào cùng trải mấy trăm năm chất chứa tinh hoa gộp cả nhan sắc từ đời nào mới hoá hình người được. Rồi cũng vì yêu mà đem cả vẻ đẹp san lại cho con để phải bỏ mình. Chúng ta đều vì yêu mà chết vì con mà hy sinh tất cả thông minh tất cả vẻ đẹp của chúng ta. Ngày ấy lúc mẹ con sắp mất có lời trối này mà cũng là lời trối của ta:
 
Con là kết quả ái tình của một thần linh và một nhan sắc tuyệt trần. Con Là một giai nhân của những giai nhân trong đời một thần linh trong những thần linh. Đời con sẽ là đời của mẹ con và của ta hợp lại. Nhưng nếu con muốn giữ vẹn toàn đức tính con phải xa lánh tình yêu đi; gương mẹ con ngày trước và của ta bây giờ đủ cho con thấy xa...? 

Nói xong thần rắn thấy lòng bứt rứt giãy giụa. Một lát sau lăn lộn dữ dội biến hình rắn hổ mang mà chết...  

Nàng thương tiếc khôn xiết đem thây cha chôn cạnh gốc đào. Từ ấy nàng ghê tởm ái tình. Nàng không biết là gì nhưng cũng nguyện trước mồ cha mẹ hễ gặp ái tình chốn nào sẽ tiêu diệt đi.
 
Nhan sắc và thông minh của nàng quyến rũ các loài vật. Những con ong về đóng ổ nhả mật cho nàng những chim trĩ gà rừng đẻ trứng và để nàng bắt làm thịt. Sự sinh sống như vậy mà dễ dàng sung sướng. ở mãi một nơi nàng thấy bực dọc muốn đi xa tìm cảnh mới muôn dịp tìm ái tình để trả thù cho cha mẹ nàng hoá một bà cụ già đầu tóc bạc phơ xuống kinh đô hỏi thăm ái tình ở đâu. Những người nghe hỏi đều mỉm cười chế nhạo.
 
Họ bảo nhau: 

- Đã già từng ấy tuổi mà còn đi tìm thú nguyệt hoa. 

Nàng thấy họ chế nhạo mình tưởng rằng ái tình không có đây và mình tìm một việc không có cho nên họ cười. Nàng đi nơi khác thay hình một trang thanh niên tuấn tú. Gặp đoàn thiếu nữ đang chuyện trò với nhau vui cười thích chí nàng đến gần hỏi có biết ái tình không. Bọn ấy cả thẹn đôi má mỗi người đều ửng hồng họ nhìn nhau e lệ rồi tản lạc bỏ nàng đứng đấy.
 
Hoài công tìm kiếm nàng trở lại chốn cũ và nản chí tưởng không cách gì gặp được ái tình. 

Một buổi chiều nàng ra bờ suối Ngọc ánh chiều rọi trên dòng gió mát từng chặp thoảng qua nàng nghe lòng lâng lâng bát ngát. Một đôi chim song song bay về phương xa tận chân trời rồi khuất trong làn sương; nàng cảm thấy buồn vơ vẩn một thứ buồn nhẹ nhàng và vô cớ nương theo gió theo mây để tràn thấm vào tâm tư nàng.
 
Từ đấy không đi đâu nữa chiều đến nàng chỉ ra nhìn làn nước suối để lắng nghe cái cảm giác ấy như ru như cám dỗ. Nàng không biết cảm giác ấy là gì nàng thấy một ngày một lẻ loi và lòng mang mang khát khao thèm thuồng.
 
Đôi khi nàng hổ thẹn với nàng nhưng có lúc dường táo bạo hơn nữa nàng trông chờ... nhưng nàng cũng không rõ mình trông chờ sự gì nữa.
 
Bỗng một buổi chiều gần tàn. Vòm trời phương Tây trong như nước biếc tha thướt một vài áng mây hồng. Mặt trời đã khuất lâu rồi nhưng chót vót mấy ngọn thông cao còn nhuộm một ít điểm vàng của ngày sắp tắt. Gió thổi cành lá đong đưa. Nàng nhìn màu chiều biến đổi trên dòng như mọi ngày. Bỗng nàng e thẹn tránh núp vào một khóm lau để xem. Một thanh niên dắt một bầy trâu xuống bờ bên kia uống nước. Thanh niên an nhiên cởi trần tắm vào dòng mát.
 
Chàng lội bơi nô đùa tưởng chốn ấy vắng vẻ không còn giữ gìn lo sợ điều gì. Nàng nghe má nóng bừng muốn quay đi. Nhưng chàng trai có một hấp lực gì khiến nàng đứng yên một chỗ để trộm nhìn chàng. Tắm xong chàng dắt trâu đi. Cảnh đẹp chàng ngồi trên lưng trâu lấy tiêu ra thổi. Tiếng tiêu uyển chuyển trong không khí tịch mịch. Nàng nhìn chàng đến lúc khuất đằng sau những nẻo quanh nhưng thanh âm vẫn trầm bổng du dương trong không khí lòng đê mê phập phồng nàng khóc lúc nào cũng không hay. 
    
Từ đó như hẹn với dòng nước cứ chiều đến chàng trai ấy trở lại suối tắm mát. Khi trời còn sớm chàng ngồi trên bờ xanh lấy tiêu ra thổi. Ở bên này nàng vẫn lắng nghe cái âm thanh kỳ diệu ấy như cám dỗ nàng và gợi cho nàng một cảm giác say mê. 
    
Thế rồi một hôm nàng gặp chàng trai vì nàng cảm thấy tiếng tiêu của chàng mỗi ngày thêm thiết tha quyến luyến. Nàng không cần giấu thân thể nàng được nữa. Hai người yêu nhau nhưng nàng vẫn ngây thơ không biết mình đang yêu chỉ cảm nhận mơ hồ đang chiều theo một sự kích thích nào của cơ thể. Nàng rất ưa cái sức khoẻ cuồng bạo của chàng cái luồng điện ngây ngất của chàng truyền sang người nàng. Những đêm trăng sáng trong như ngọc chàng lại với nàng thổi tiêu cho nàng nghe rồi cả hai mê nhau đắm đuối. 
    
Một đêm như thế nàng nằm trong lòng chàng thanh niên nhìn chàng và hỏi: 
    
- Sao chàng mạnh khoẻ vậy? 
    
Trang thanh niên cười đùa mà đáp: 
    
- Ta mạnh khoẻ vì muốn sống lâu dài. 
    
Rồi chàng sẽ nâng mặt nàng lên nhìn đôi mắt trong. Nàng lim dim đê mê chờ đợi... 
    
... Lúc tỉnh chàng còn thiêm thiếp ngủ nàng mệt nhọc thấy mình oán hận sự gì. Nhìn lại chàng nàng đột nhiên nhớ lời của chàng đã thốt trong cơn âu yếm và liên tưởng đến lời trối của cha; chàng muốn sống lâu dài cha mẹ nàng cũng muốn sống lâu dài. 
    
Nàng nghe mình yếu ớt vì mệt mỏi; cái yếu ớt do sức mạnh của chàng gây ra. Nàng bỗng sợ hãi cái sức cuồng bạo ấy đã làm giảm sức nàng. Nàng nghĩ đến cái họa ái tình và cho cái sức mạnh của chàng là ái tình đáng ghê kia vậy. 
    
Một áng mây qua làm mờ ánh sáng trăng. Bóng tối trùm lên gương mặt thanh niên. Một hình ảnh tiều tuỵ hiện ra trước mắt nàng sực nhớ đến cái chết của cha. Nàng ngồi phắt dậy lần tay vào mái tóc lấy một mũi kim dài và sắc của cha nàng để lại chích sâu vào ngực của chàng. Chàng thanh niên rú lên: 
    
- Nàng làm gì thế? 
    
- Thiếp giết ái tình. 
    
Mũi kim truyền nọc độc của loài rắn vào mạch máu. Mắt thanh niên hoa lên cả người chàng mềm nhũn. Rất khẽ chàng bảo nàng trong một hơi thở: 
    
- Không nàng giết ta chớ không giết được ái tình. 
    
Lòng nàng không yên. Chiều chiều nàng vẫn ra bờ suối trông chàng vì nàng không tin chàng đã chết. Nàng chỉ giết ái tình. Trong gió chiều nàng còn vẳng nghe tiếng sáo của chàng. Lắm lúc ở bên này nhìn sang bờ bên kia nàng mơ thấy chàng cởi áo rồi nhảy vào dòng suối. Làn nước nổi sóng và bọt trắng tung toé trên dòng. Nhưng đó chỉ là bông lau bị gió hốt rải trên mặt nước. 
    
Nàng trở lại chốn đêm xưa một mùi hôi tanh xông lên. Thây chàng thanh niên túa ra những đường nước vàng mà từng đám ruồi đáp xuống. Đôi mắt chàng chỉ là hai hố sâu lúc nhúc những ký sinh trùng. Nàng quay đi ghê tởm cái chết của ái tình. Nhưng còn chàng thanh niên xinh đẹp kia chàng không thể chết vì chàng không phải ái tình. Trong gió chiều nàng còn vẳng nghe tiếng sáo của chàng. Chàng trai ấy không bao giờ trở lại và nàng cũng không thôi trông mong. 
    
Một hôm ngồi nhìn dòng nước hồi tưởng chuyện đêm xưa nàng bỗng nghe ngóng. Một tiếng người êm ả rót vào tai nàng: 
    
- Không nàng giết ta chớ không giết được ái tình. 
    
Nàng run lên sợ hãi. Một luồng gió nhẹ lướt qua: khóm lau nghiêng đầu về một phía. Nàng bịt tai chạy trốn để không nghe lời kỳ dị ấy. Nàng hãi hùng tưởng tượng ái tình còn đeo đuổi hãm hại nàng. Nàng bỏ chốn cũ lìa mồ mả đi lang thang. Nàng tìm nơi nào có thể không còn nghe tiếng kêu gọi tha thiết ấy. 
    
Nàng tìm khắp nơi và lúc đi tìm nàng nhận thấy người nàng đổi khác. Dạ dưới của nàng mỗi ngày một lớn thêm. Có người bảo nàng có thai nàng lắc đầu không hiểu và không biết họ bảo gì. Nàng cảm nhận mỗi ngày đức tính của cha mẹ để lại kém sút lần và không rõ những đức tính ấy san sẻ về đâu. Nàng bớt nhanh nhẹn bớt vui tươi như ngày còn nhỏ sức mạnh kém thuở nàng gặp chàng thanh niên. 
    
Một hôm uống nước trên sông nước trong in bóng nàng. Nàng bỗng rú lên ngạc nhiên. Nàng không còn vẻ đẹp lộng lẫy ngày trước. Dòng nước lặng lẽ bảo nàng: đôi má hóp đôi mắt lờ đờ đôi môi lợt lạt. Nàng ôm mặt khóc rưng rức như trẻ con. 
    
... Mấy tháng sau một hôm nhớ cha mẹ nàng trở về thăm mả cũ. Cảnh điêu tàn. Nàng bùi ngùi nhớ lời dặn của cha mẹ ngày xưa. Nàng lưỡng lự không biết có theo lời dạy của cha mẹ nàng không; sau rồi nàng quả quyết rằng có và không bao giờ nàng bị ái tình quyến rũ. Hơn nữa nàng đã giết ái tình và rửa thù cho cha mẹ. 
    
Đêm ấy nàng thấy trong người đau tức không sao chịu nổi. Nàng rên xiết lăn lộn. Đến khuya trăng mờ hệt như đêm xưa nàng khát nước ôm bụng lần ra bờ suối. Uống xong mệt lả người nàng gục xuống bờ cỏ rồi ngất đi. 
    
Sáng hôm sau một lữ khách qua đấy nghe tiếng trẻ khóc bèn vạch lau đi tìm. Trên nỗng cỏ một đứa bé hồng hào vừa lọt lòng nằm khóc vì khát sữa. 
    
Cạnh đứa nhỏ một con rắn - lưng điểm những chấm hồng xa trông như lấm tấm hoa đào - nằm khoanh thiêm thiếp. Nơi bụng con rắn đứt một lằn dài. Lữ khách sợ hãi cầm đòn đập chết con vật rồi vội vã bồng đứa bé đi.

***

Nguồn:
minhchau.vnweblogs.com

    
  

More...

Vẻ Đẹp Giới Tính

By NGUYỄN THÁI THANH

Thế nào là vẻ đẹp nam tính? Thế nào là vẻ đẹp nữ tính? Khi hỏi những nam giới từ trung niên trở lên thế nào là vẻ đẹp nữ tính hầu như họ đều trả lời: Là phải nhân hậu thành thực dịu dàng không quá nổi trội và lại phải sáng dạ khéo tay. Trong số họ rất nhiều người cho rằng người phụ nữ là phải phụ thuộc vào đàn ông giỏi chịu đựng mới là người phụ nữ lý tưởng. Khi hỏi những nam thanh niên câu hỏi trên thì họ trả lời: Phải cởi mở dịu dàng sạch sẽ có cá tính. Họ cho rằng những đặc điểm này cũng thích hợp với nam giới vẻ đẹp nam tính hay nữ tính đều không quan trọng điều cốt yếu là vẻ đẹp nhân tính.

Khi hỏi những phụ nữ ở tuổi trung niên trở nên câu hỏi thế nào là vẻ đẹp nam tính? Câu trả lời là: Phải đáng tin cậy kiên cường tráng kiện có dũng khí. Họ cho rằng đàn ông kiểu phụ quyền là người đàn ông lý tưởng.

Khi hỏi những nữ thanh niên thế nào là vẻ đẹp nam tính? Câu trả lời là: Phải cởi mở rộng rãi thành thật kiên cường sạch sẽ. Và họ cũng cho rằng vẻ đẹp nam tính hay nữ tính chẳng qua cũng là vẻ đẹp nhân tính. Có dũng khí cũng có thể trở thành một vẻ đẹp của nữ giới và khi nói sự nhẹ nhàng ôn tồn là một trong những vẻ đẹp nam tính cũng chẳng có gì đáng buồn cười.

Có thể thấy các thế hệ khác nhau có cách nhìn nhận khác nhau về vẻ đẹp của nam giới và nữ giới. Nhưng đặc điểm chung của họ là đều phán đoán từ những khái niệm mơ hồ thông thường đại đa số chỉ chú ý đến vẻ đẹp nam tính nữ tính từ góc độ tính cách mặc dù nhận thức này không thể cho là sai nhưng việc nhận thức về vẻ đẹp nam tính hoặc nữ tính nên có nhiều phương pháp và từ nhiều góc độ.

Trên thực tế chẳng phải chúng ta luôn đánh giá vẻ đẹp nam tính hoặc nữ tính của một người nào đó dựa trên tư thế đứng ngồi cử chỉ lời nói biểu hiện thái độ dáng vẻ dung mạo ăn mặc trang sức v.v... Khi chúng ta đánh giá về vẻ đẹp nam tính trên góc độ tính cách chẳng phải cũng thường bị ảnh hưởng bởi những ấn tượng của các phương diện trên.

Trong cuộc sống hàng ngày khi chúng ta thảo luận về vẻ đẹp nam tính hoặc nữ tính đánh giá một người nào đó bị nam tính hóa hoặc nữ tính hóa cho dù nhận thức của mỗi người thuộc lứa tuổi khác nhau là không giống nhau thì về cơ bản đều lấy dáng vẻ và tính cách làm tiêu chuẩn chính. Chúng ta đều đánh giá phán đoán dựa trên các điều kiện về thể chất như cơ bắp xương cốt tướng mạo ngực tóc râu giọng nói v.v... và các điều kiện về tính cách như: xấu hổ mơ mộng thẹn thùng v.v...

Tuy nhiên nếu nhìn kỹ một chút những điều kiện về thể chất và tinh thần này không phải tất cả đều thể hiện ra các đặc điểm nam tính hoặc nữ tính. Có những phụ nữ nước da đen cơ bắp phát triển ngực phẳng thuộc nhóm phụ nữ "nam tính hóa" nhưng không thể nói rằng về tính cách họ có đủ những yếu tố của nam giới như hướng ngoại ít xấu hổ. Đối với nam giới cũng thế có những người mảnh dẻ yếu đuối nhìn bề ngoài họ thuộc nhóm những người nữ tính hóa nhưng chưa chắc họ đã có tính cách của nữ giới như thẹn thùng xấu hổ. Có thể thấy việc nam tính hóa hay nữ tính hóa về thể chất không phải bao giờ cũng đồng nhất với việc nam tính hóa hay nữ tính hóa trong tính cách.

* Mức độ nữ tính và mức độ nam tính
Xung quanh chúng ta có những phụ nữ có tính cách điển hình cũng có những người mặc dù là phụ nữ nhưng lại có tính cách của nam giới; có những người đàn ông có tính cách thuần túy của nam giới và cũng có những người mặc dù là đàn ông nhưng lại có tính cách của phụ nữ.

Như phần trên đã đề cập tính cách và đặc trưng thân thể không hoàn toàn đồng nhất. Trong tâm lý học người ta dùng từ "mức độ giới tính" để chỉ mức độ hội tụ các yếu tố nữ tính và mức độ hội tụ các yếu tố nam tính. Và gọi mức độ hội tụ của các yếu tố nữ tính là mức độ nữ tính mức độ của các yếu tố nam tính là mức độ nam tính.

Các đặc điểm của nam và nữ thể hiện trên cơ thể rất dễ nhận biết nhưng đặc điểm nam nữ trong tính cách và tinh thần thì như thế nào? Những người trẻ tuổi lại có thể cho rằng các đặc điểm nam nữ về mặt tinh thần cũng chính là đặc điểm của nhân tính. Nhưng những nhà tâm lý học cho rằng:

Đặc điểm của nam tính là lý trí năng động và do thường xuyên dùng lý trí để khống chế tình cảm nên thuộc nhóm kín đáo.

Đặc điểm của nữ tính là sống theo tình cảm bị động và do thường xuyên biểu lộ tình cảm nên thuộc nhóm cởi mở.

Đương nhiên giữa đặc điểm nam tính và nữ tính không có sự phân biệt tốt xấu. Do đó con người về tính cách dù giống nam giới hay giống nữ giới thì về nhân cách cũng không có sự phân biệt tốt xấu.

* Tuổi tác với mức độ giới tính
Vẻ đẹp nam tính và nữ tính có liên quan đến tuổi tác? Nam nữ đều như nhau từ tiểu học trung học đại học cùng với sự tăng lên của tuổi tác (nghĩa là hoàn thiện về thể chất) thì mức độ giới tính ngày càng rõ rệt và lên đến đỉnh điểm khi ở thời kỳ trung học và đại học. Thông thường đỉnh điểm của mức độ giới tính có thể kéo dài đến khoảng 25 tuổi sau đó giảm dần.

Đối với nam giới mức độ nam tính cao nhất là từ thời kỳ trung học phổ thông cho đến thời kỳ từ 25 - 29 tuổi. Sau đó cùng với tuổi tác tăng dần khuynh hướng nam tính giảm dần bắt đầu nữ tính hóa.

Đối với nữ giới thời kỳ mức độ nữ tính cao nhất là từ trước và sau năm thứ hai của trung học cơ sở cho đến giai đoạn trung học phổ thông và đại học. Sau khi bước vào tuổi già đặc điểm nữ tính mất dần bắt đầu nam tính hóa.

Thông thường mức độ giới tính trong thời kỳ học sinh cao hơn so với sau khi bước ra ngoài xã hội điểm này chung cho cả nam và nữ.

* Môi trường với mức độ giới tính
Thông thường người ta cho rằng trong số những tố chất của trẻ em (năng lực tính cách v.v...) các thành phần được hình thành trong môi trường giáo dục thì lớn hơn nhiều so với các thành phần được kế thừa từ cha mẹ trước khi ra đời. Mức độ giới tính vẻ đẹp nam và nữ tính cũng được hình thành dưới ảnh hưởng của môi trường.

Những trẻ em sống trong môi trường gia đình không tốt hoặc bị mồ côi khi so sánh với những trẻ em vẫn còn cha mẹ thì hoặc thiên về nam tính hoặc thiên về nữ tính so với giá trị trung bình. Mức độ giới tính của hầu hết trẻ em mồ côi đều thiên về nữ tính.

Những bé gái chỉ có anh em trai mà không có chị em gái thì mức độ giới tính thiên về nam tính so với giá trị trung bình. Những bé trai mà chỉ có chị em gái mức độ giới tính thiên về nữ tính so với giá trị trung bình. Những trẻ con một do mẹ nuôi đều thiên về nữ tính.

Việc có con hay không có con ảnh hưởng trực tiếp đến mức độ giới tính của người cha. Người cha có con thì thiên về nữ tính hơn những người không có con. Cùng với sự tăng lên của các thành viên trong gia đình cả cha và mẹ đều ngày càng thiên về nữ tính hóa.

Những điều khác lạ là những người cha có con trai ngày càng nam tính hóa cùng với sự tăng lên của những đứa con trai người mẹ cũng thiên về nam tính hóa. Nếu các con đều là con gái người cha có mức độ nữ tính cao còn người mẹ càng nữ tính hóa. Ngoài ra nếu chỉ có một con trai người mẹ lại thiên về nữ tính.

Những người đàn ông có cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc có khuynh hướng nam tính hơn những người đàn ông đã ly dị. Những phụ nữ đã ly hôn đều có khuynh hướng nam tính hơn những phụ nữ có cuộc sống hôn nhân.

Phần lớn thời gian trong ngày của một đứa trẻ đều tại trường học. Trường học cũng là môi trường rất quan trọng. Điều tra về đối tượng là học sinh trung học phổ thông cho thấy khi so sánh ở những trường có số học sinh nam nữ riêng với các trường có số học sinh cả nam và nữ thì mức độ nam tính của học sinh nam ở những trường nam riêng cao mức độ nữ tính của
học sinh ở trường nữ riêng cao. Nghĩa là những học sinh nam trong trường nam riêng có khuynh hướng nam tính cao hơn học sinh nam trong trường có cả nam và nữ học sinh nữ trong những trường nữ riêng có khuynh hướng nữ tính hơn những học sinh nữ trong trường có cả nam và nữ.

Những trẻ em lớn lên ở thành thị cả nam và nữ đều có khuynh hướng nam tính hơn những trẻ em lớn lên ở nông thôn. Nhìn bề ngoài trẻ em thành thị có vẻ nữ tính hơn trẻ em nông thôn nhưng xét từ đặc trưng tâm hồn trẻ em nông thôn lại nữ tính hóa hơn rất nhiều.

  
  

More...

Người Biết Yêu Là Người Đẹp Nhất

By NGUYỄN THÁI THANH

" Người được người khác yêu biết thế nào là niềm vui khi được yêu và cảm ơn tình yêu người khác dành cho mình. Bởi vì được yêu không phải là một loại kích thích cho nên người được yêu không thể vì quen rồi nên cho là thường và cũng sẽ không trở nên chai cứng trước tình yêu. Ngược lại người không được yêu sẽ không hiểu được niềm hạnh phúc khi được yêu và cũng không có ý niệm về việc mang ơn người khác. Điều này thật thú vị. Người ta không thể quen với tình yêu dễ dàng như quen với một loại kích thích".

 alt  
   

Đây là đoạn văn của một nhà tiểu thuyết. Quả đúng như vậy. Nếu cho phép tôi thêm vào một câu thì đó sẽ là: "Người không biết yêu người khác thì cũng không thể cảm nhận được niềm vui khi được người khác yêu".
Nếu không hiểu được yêu người khác là như thế nào thì khi được người khác yêu cũng không thực sự lý giải được hàm nghĩa sâu sắc của tình yêu càng không thể cảm nhận được niềm hạnh phúc thật sự khi được người khác yêu. Lúc ấy họ chỉ như một con rối được người khác yêu. Như thế đối với những người này thì tình yêu chẳng qua chỉ là một loại kích thích khiến bản thân họ đạt được một sự thoả mãn nào đó. Cho dù loại kích thích có mạnh đến đâu nhưng cùng với thời gian qua đi ta sẽ mất cảm giác về nó và sẽ đi tìm loại kích thích mãnh liệt hơn.
Những người lính trên chiến trường khi bị thương nặng và khi gần kề với cái chết họ thường gọi : "mẹ". Tại sao lại như vậy? Vì tình yêu của người mẹ dành cho con không phải là tình yêu mong đợi sự đền đáp mà là tình yêu xuất phát tự đáy lòng tình yêu tự mình lựa chọn.
Trước khi chết những người con đều nhớ đến mẹ vì họ trân trọng những tình cảm yêu thương cao cả của người mẹ. Và cho dù không phải đối mặt với cái chết những đứa con khi trưởng thành rồi cũng đều cảm ơn mẹ mình hồi tưởng lại tình yêu của mẹ. Đó là do tình yêu của người mẹ là tình yêu máu thịt của mình. Và cũng rất tự nhiên những đứa con cũng yêu tha thiết người mẹ của mình.
Sự biểu lộ tình cảm của bất kỳ ai cũng không thể phong phú dịu dàng và cao đẹp bằng của người mẹ đang ôm đứa con thơ trong lòng. Nhưng đứa trẻ không thể hiểu được tình yêu của người mẹ mà từ trong bản năng của mình nó cảm thấy đang có người bảo vệ chăm sóc nó. Khi đã trưởng thành tự mình có thể quan sát và phán đoán sự việc biết dùng lý trí để lý giải tình yêu của mẹ dành cho mình lúc đó những đứa con không chỉ đón nhận tình yêu của mẹ mà còn dâng tặng tình yêu của mình. Khi ấy tình yêu của người mẹ sẽ càng sâu nặng hơn.
Mặc dù khi còn nhỏ các em bé gái có cảm tình gắn bó với những chú chó và gấu bằng vải thậm chí rất yêu chúng. Nhưng khi đã lớn tự nhiên chúng vứt bỏ những chú chó gấu đồ chơi đó. Điều này là vì những chú chó gấu bằng vải chẳng hề có tình yêu dành cho chúng và cũng chẳng có sự lựa chọn như thích đứa trẻ này mà không thích đứa trẻ khác.
Nếu một người nào đó chỉ mong có được tình yêu của người khác và chỉ thoả mãn với chuyện được người khác yêu mà không hiểu thế nào là yêu người khác thì họ chẳng khác gì những chú chó chú gấu đồ chơi chẳng bao lâu sẽ bị người ta lãng quên. Và họ hoàn toàn không thể có được một tình yêu ngày càng sâu sắc theo thời gian.
Nếu bạn muốn có được tình yêu tốt đẹp thì bạn bắt buộc phải biết yêu người khác hiểu được tình yêu dâng hiến như tình mẹ dành cho con. Như thế không có ý nói bạn là cô gái chỉ biết yêu người khác mà muốn nói bạn hãy yêu chàng trai - đối tượng mà bạn đã lựa chọn - như một người mẹ hết lòng yêu con. Người phụ nữ tuyệt vời nhất là người yêu bằng máu thịt của mình.
Vậy rốt cùng thì tình yêu là gì? Người đang yêu say đắm có thể trả lời ngay tình yêu là gì không? Còn những người đang mơ hồ về ranh giới giữa tình yêu và tình bạn thì cho rằng như thế nào là tình yêu?
Có thể bạn sẽ phản bác lại rằng làm gì có định nghĩa chính xác nào về tình yêu và cũng chẳng có ai có thể nói rõ ràng về nó. Đúng như thế. Chính vì vậy mà từ xưa tới nay từ Đông sang Tây người ta không ngừng bàn luận về tình yêu và hiện tại nó vẫn đang được bàn luận không ngớt. Nhưng có một điều chắc chắn là nếu bạn cảm thấy hoài nghi về tình yêu của mình như: Liệu có phải là yêu không? Yêu là như vậy sao? Tình yêu này khác gì với tình bạn? Lúc này có thể nói tình cảm của bạn không phải tình yêu và bạn chưa phải đang yêu.
Khi làm bất cứ việc gì vì người mình yêu dù có phải hy sinh bản thân cũng không oán thán ngược lại còn cảm thấy vui vì được hy sinh vì người mình yêu; Trong bất kỳ việc gì cũng nguyện hiến thân vì người mình yêu; Yêu người yêu hơn bản thân mình; Yêu bản thân người đó hơn tính cách của họ v. v... - Có lẽ những trạng thái tâm lý bi tráng ấy mới thực sự là tình yêu. Nguyện cùng người yêu đồng cam cộng khổ cùng chung hoạn nạn tình cảm mãnh liệt như vậy mới có thể được gọi là tình yêu.
Nhưng những người quá yêu người mình yêu thường có những hành động tự cho mình là đúng mà những hành động này không những không làm cho "người ta" yêu mình hơn mà ngược lại khiến tình yêu nguội lạnh. Nếu bạn không hiểu rõ tâm tư tình cảm của "người ta" mà một mực nhấn mạnh tình yêu của bản thân là trong sáng thuần khiết thì tình yêu của bạn dễ biến thành tình yêu áp đặt khiến "người ta" chẳng vui vẻ gì. Tình yêu của bạn càng thuần khiết bao nhiêu "người ta" càng cảm thấy khó xử bấy nhiêu. Nếu lúc nào bạn cũng cho rằng động cơ trong tình yêu của mình là trong trắng và bạn làm gì cũng chỉ muốn tốt cho người yêu thì tình yêu của bạn có thể thất bại.

Linh Mộc Phương Chính

 alt  
   

More...

Tách Cafe Muối

By NGUYỄN THÁI THANH

 

Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc lấy hết can đảm anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.

Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào. Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về... Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe cầm lên lại đặt xuống... Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe". Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh... Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: "Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng mặn và đắng - giống như cafe cho thêm muối vậy... Mỗi khi uống cafe muối như thế này tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết...". Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng người cha tốt... Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ về cha mẹ và gia đình mình...

Khi chia tay ra về cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và... như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối...

Nhưng khác những câu chuyện cổ tích câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau đôi vợ chồng già đi và người chồng là người ra đi trước... Sau khi anh chết người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: "Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em một lần duy nhất trong cuộc đời... Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em... Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ... Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói dối em. Nếu được làm lại từ đầu anh vẫn sẽ làm như vậy... để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh... Anh yêu em!".

Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên đi pha cho mình một tách cafe muối... Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!

Sưu tầm


 
  

More...