Người Khách Và Con Tầu

By NGUYỄN THÁI THANH

Chiều đã xuống bên kia rừng. Mầu tím loang dần ở chân trời. Thấp thoáng trên những lớp lá già bụi mốc một vài tia nắng cuối. Người khách đứng nhìn lãng đãng tâm tư đáo dức. Dáng điệu của hắn có nỗi buồn riêng giống như ngọn đồi chiều nay im lìm trong hoàng hôn trước mặt hắn.

Con đường sắt trầm mặc dài hút mù bò qua chân đồi rẽ vào khu rừng thưa rồi đi xa thẳm.

Trên bến ga nhỏ người thanh niên không hành lí đứng dựa vào gốc si già. Đôi mắt dõi nhìn phía xa tha thiết. Chàng lẩm bẩm:

- Bao giờ thì tầu sẽ tới?
  Đêm nay hay đêm mai?
  Hôm nay hay còn lâu?

Những sợi nắng cuối cùng đang tan. Sân ga cô độc. Chàng chờ đợi một mình. Bụi lau lưa thưa ngả nghiêng mệt mỏi. Một vài làn gió xuống theo triền đồi đưa những chiếc lá úa lìa cành như những cuộc đời lẻ loi lặng lẽ giã từ cuộc sống. Trên khu đồi lam xám những cánh chim đêm bay về phía bắc.

Bên bờ đá chàng ngồi chống khuỷu tay lên đầu gối. Gương mặt lúc nào cũng nghĩ ngợi. Vài bóng chuồn chuồn bay lượn lờ rồi cũng bỏ lại sân ga buông cánh vào một không gian xạm tối.

Đôi mắt băn khoăn nhìn về phía cuối rừng nơi tuyến đường đi qua chỗ mà con tầu sẽ tới. Đôi lúc hắn lững thững trên bến ga nho nhỏ nhưng rồi lại trở về bờ đá ngồi đợi chờ.

Hắn từ đâu đến? Chẳng ai biết. Người ta chỉ đoán được rằng chắc hắn đã về từ phía thành phố. Hắn có vẻ thư sinh ngoài phía cuối rừng hắn hay trầm ngâm về phía tây nơi ánh điện tỏa sáng. Hắn nhìn nhiều lần lần nào cũng kết thúc bằng một cái quay mặt như nuối tiếc nơi vừa bỏ đi mà vẫn cương quyết từ chối không trở lại. Có lúc hắn đang nhìn tha thiết về hướng thành phố bỗng nhiên hắn giật mình ngó vội theo con đường như chợt nghe tiếng hú còi tầu. Dường như hắn đang chờ đợi con tầu tha thiết lắm.

Nét mặt hiện những nét tài ba đặc thù. Gió đưa vài sợi tóc lòa xòa xuống vừng trán làm khuôn mặt chàng pha điểm chút mềm mại. Lúc lững thững trên bến ga lúc đứng bất động nhìn lên khu đồi hắn có hồn của một nghệ sĩ. Lúc ngồi thầm lặng người ta lại thấy hắn như một tù nhân rũ bã. Nhưng vùng trán tự tin dáng hao gầy hắn có nét đẹp của một gã thanh niên tuấn tú. Tuy nhiên đôi tiếng thở dài cho ta thấy sự yếu đuối của một trái tim đa cảm.

- Bao giờ thì tầu mới tới?
  Đêm nay hay đêm mai?
  Hôm nay hay còn lâu?
  Bên kia chuyến tầu là gì?
  Vực-Sâu-Phiền-Trược hay Núi-Cao-Bình-Minh?

Trên bến ga hắn vẫm một mình lẩm bẩm. Đêm càng đêm thì ánh sáng của thành phố càng hồng. Tiếng hát của đường xưa và chiều mây lá ngủ. Bạn bè và niềm vui. Giấc mơ và ý nguyện. Hắn đang nghĩ ngợi. Hắn nhớ một vùng quen thân vừa bỏ lại.

Sân ga có mình hắn. Nhưng có lẽ không phải hiu quạnh của bến ga làm hắn buồn phiền mà với từng lúc ngồi thừ bàn tay xoa mặt cái nhìn xa xôi người ta có cảm tưởng rằng hắn đang bị dầy vò từ những ý nghĩ kín đáo gợn sóng mà trùng trùng sẽ sàng mà mãnh liệt có an ủi nhưng cũng đau thương. Dáng háo hức đợi con tầu của hắn là một háo hức dường như có đe dọa sợ hãi hơn là mong chờ. Khảng khái bỏ lại phố thị tìm về đây là dũng cảm nhưng dường như vẫn là dũng cảm ngại ngùng. Cuộc chiến nội tâm giằng co giữa tiếng gọi của con tầu định mệnh mà chàng xác quyết là sẽ có và tiếng gọi của thành phố bảo chàng về là cuộc chiến không biên giới. Trong chiến trận mà kẻ chiến đấu là chính mình thì lưỡi gươm chinh phạt không dám thẳng tay chém xuống. Trong cuộc cam go mà những tiếng gọi giằng co xẩy ra trong một con tim thì bất hạnh của người nghe thấy tiếng gọi là muốn nghe đó đồng thời lại mong cho nghe đừng rõ. Bởi nếu nghe càng rõ thì lựa chọn càng phải dứt khoát.

Không gian yên tịnh trên vùng trời vắng. Bờ đá im lìm. Con tầu chưa thấy bóng. Rừng cây vô tư. Hắn ngồi im dường như hắn bắt đầu quay quắt trong dòng lệ khô. Bóng đêm làm cho hắn có vẻ gầy hơn dáng người thật của hắn. Bờ cỏ dại nhẫn lại bình thản. Nhưng chúng nghe như có lời than:

- Thượng Đế của tôi
  Tôi xin trung thành và tha thiết.
  Nhưng đâu là giờ tôi đến. Xin chỉ bước tôi đi.

- Hãy vào sa mạc ở đấy Ta sẽ nói cho ngươi phải làm gì.
  Trong thinh lặng và tin tưởng ngươi sẽ tìm được sức mạnh cho tâm hồn.

Hắn thưa lại:

- Thượng Đế của lòng tôi
  Nhưng sự im vắng chiều nay làm tôi sợ hãi.
  Bạn bè còn tha thiết. Giấc mơ còn miết xanh.
  Bỗng dưng cơ hồ như vang tiếng gọi.
  Tôi đã về đây: Ôi bến tầu vắng.
  Khi nào thì tầu sẽ tới: Đêm nay hay đêm mai? Hôm nay hay còn lâu?

Hắn vừa im thì từ rất xa có tiếng vang. Hắn lắng nghe sẽ sàng:

- Cuộc đời là những lựa chọn tiếp nối
  Lựa chọn nào cũng bao hàm từ bỏ.
  Từ bỏ đưa đến tiếc nuối. Tiếc nuối thì ray rứt.
  Nhưng lại là định luật: Sống là lựa chọn.
  Con yêu
  Có những lựa chọn tương đối. Nhưng đời con còn một
  lựa chọn tuyệt đối: Gian- Nan hay Hạnh-Phúc.
  Lựa chọn hệ trọng: Thiên-Đường hay Hỏa-Ngục.
  Bên kia cuộc đời:
  Vực-Sâu-Phiền-Trược hay Núi-Cao-Bình-Minh.

- Vâng!

Hắn thưa như vậy rồi lặng thinh. Hắn muốn nói thêm một điều gì ngay nhưng lại thôi. Sẽ lắc đầu hắn lấy tay che mặt. Trong tâm tưởng hắn nhìn thấy biên giới sống và chết thật mong manh. Tuổi trẻ như sóng đang mùa nước lớn. Tung bót trắng xóa ngày đêm xô đổ thách đố những bờ đá cứng. Dường như cuộc chiến sẽ trường cửu. Lòng kiên nhẫn của sóng là vô cùng. Niềm kiêu hãnh của bờ đá cũng vô biên. Thế rồi từ xa xa tiếng hú của còi tầu. Rồi sóng cũng yên bờ đá cứng như nghìn thu từ từ sụp xuống. Hắn thấy rõ cái không thể giải thích được đến và đi của sự sống. Cứ đến mùa là cây cối chồi sinh lộc non. Người ta có thể đếm những tờ lịch mà gieo mạ cấy lúa. Nhưng Chuyến-Tầu-Định-Mệnh không nằm trong thời khóa biểu. Chàng không thể giải thích được nhưng lại quá rõ ràng chàng phải đối diện với chuyến tầu này. Và cơ hồ như đâu đây có dáng dấp của con tầu.

Đêm mênh mông. Khu rừng thầm lặng vẫn thầm lặng. Tiếng quốc kêu rất thương vang vọng từ xa lẻ bóng bên bìa đồi. Con đường sắt vẫn nằm yên đấy.

- Vâng!

Hắn lặp lại tiếng ấy một lần nữa. Không nhìn lên khuôn mặt trong lòng bàn tay hắn thưa:

- Thượng Đế của lòng tôi
  Tôi hằng chập chùng lo lắng...
  những chiếc áo quan khép lại...
  Một chiều thu xám lá rơi... một canh bạc tàn...
  Ôi tôi vẫn tự hỏi. Bên kia cuộc đời là gì:
  Vực-Sâu-Phiền-Tược hay Núi-Cao-Bình-Minh.
  Tôi vẫn giật mình sợ hãi khi đêm khuya đổ về.
  Nhưng Người ơi
  bao giờ thì tầu sẽ tới chuyến tầu của riêng tôi.

Từ bìa rừng lại có tiếng vọng về:

- Tình yêu tha thiết sẽ bao ngợp thời gian.
  Niềm tin thực hành sẽ sẵn sàng chờ đợi miên trường.

Nghe xong hắn lắng đọng đợi chờ. Nhưng tiếng ấy không nói nữa. Khẩn khoản như một lời kinh hắn ngậm ngùi thưa:

- Thượng Đế của lòng tôi.
  Tôi xin trung thành và tha thiết.
  Tôi muốn chờ đợi tiếng còi tầu để mở cửa căn nhà.
  Nhưng kìa Người có hay sự Lãng-Quên của tôi thì lớn hơn Trí-Nhớ
  và sự Yếu-Đuối của tôi thì cao hơn tầm với.

Hắn chưa dứt lời thì đã vang vọng một tiếng đáp trả:

- Yếu đuối là ánh sáng để ngươi biết mình.
  Biết mình yếu đuối là tiếng gọi bảo ngươi đến với Tình-Yêu.
  Thật đấy với Tình-Yêu chỉ cần một tư tưởng phản bội
  cũng đủ để Tình-Yêu bỏ đi. Nhưng cũng với
  Tình-Yêu chỉ cần một giọt nước mắt ăn năn cũng đủ để Tình-Yêu tha thứ gọi về.

Sau lời ấy chàng thanh niên đưa tay gạt lệ. Trong tiếng nghẹn ngào hắn thưa:

- Thượng Đế của lòng tôi
  Khiếu từ cuộc vui trả lại lời ca cho phố chợ tôi đã đến 
  đây chiều nay. Nhưng nếu Người chẳng tới. Nhưng 
  nếu tầu chẳng đến. Và bên kia cuộc đời không có
  Vực-Sâu chẳng có Núi-Cao chỉ là miên viễn chiêm bao
  thì Gió và Mây sẽ bảo tôi rằng: Buổi chiều dại dột.
  Một hi sinh thừa.

Vô hình mà rạo rực cả núi đồi rừng sâu tiếng mầu nhiệm đó đáp trả:

- Không có niềm tin kiên nhẫn là thừa.
  Niềm tin không kiên nhẫn là địa chỉ sai đường.

Nghe xong tựa đầu lên bờ đá. Không gian cô đọng. Trăng bắt đầu ló bên đồi. Lá ngàn nằm mơ màng dưới ánh vàng của mầu trăng Giêtsimani. Sương không nhiều nhưng sương khuya nên làm thấm lạnh người viễn khách. Khu rừng sâu đen thẫm. Bên đồi ánh trăng mềm bàng bạc bắt đầu nhẹ nhàng thấm xuống ngàn cây. Thỉnh thoảng tiếng cuốc kêu thương. Tiếng kêu cô độc nhất của một con cuốc lẻ loi đang tìm đường. Tiếng kêu mỗi lúc một xa nhỏ dần như đang lên cao phía đỉnh đồi.

Chàng trai viễn khách quỳ tựa mặt vào bờ đá lạnh. Thời gian bình thản trôi xuôi. Im vắng. Hắng ray rứt suy tư. Hắn chưa bao giờ thẩm định kĩ niềm tin và kiên nhẫn là một hay là hai đấu thủ đối chọi nhau. Kiên nhẫn là dấu chỉ của lòng tin đã có hay chỉ là mệt mỏi gắng gượng của một chờ đợi không xác định. Khi tin rồi thì kiên nhẫn sẽ đến hay phải vất vả kiên nhẫn để niềm tin lớn.

Cây si già in bóng lên hình cỏ thưa. Ánh trăng mới nở chỉ làm cho bóng si thành một đám mây mờ. Nhưng cũng đủ để bờ đá sáng lên in rõ hình người thanh niên.

Bất giác hắn chống tay ngẩng mặt dậy làm bóng trăng chao động đổ dài trên nền cỏ. Phía sườn đồi những bụi lau đang rung rinh lao xao.

Vừa lắc đầu hắn vừa gọi thì thầm:

- Cuộc đời ơi hãy đợi chờ. Ta sẽ trở lại...

Tâm tư hắn tràn về như dòng sông vừa mở cửa đập. Chàng ngó lại tháng ngày xây đắp công danh mà tiếc xót. Trong dòng nước mở đập trôi chẩy về tâm trí chàng ào ào có ánh sáng của thành phố thôi thúc gọi chàng trở lại. Có bóng người đi trong rừng cờ giữa tiếng kèn hoan hô. Tại sao không phải là chàng? Nhớ lại những ly thủy tinh chạm vàng với rượi nồng và nhạc quý chàng hối hận đã đến sân ga chiều nay. Bao nhiêu pho sách chàng đã góp nhặt trong đời. Tại sao lại một chiều bỏ ra đi? Người viễn khách trẻ nhìn về phái tây đang rực đèn. Linh hồn chàng lại réo gọi trở về.

Xô qua mấy lùm cây nhỏ hắn tìm lối tắt băng ra khỏi sân ga. Bỏ lại ý nghĩ chờ đợi con tầu. Chàng không thể buông tay cho rơi xuống công danh đang dang dở. Nhưng chỉ chạy được một quãng ngắn hắn ngã. Cố gượng dậy trong thế quỳ để giữ bước chân thăng bằng ngoái cổ lại nhìn về phía rừng rồi hắn lập bập đứt quãng:

- Chuyến-Tầu-Duy-Nhất? Chyến-Tầu-Định-Mệnh?

Hình ảnh con tầu đang lao vun vút làm chàng rùng mình. Hắn nhìn thấy con tầu tàn bạo vô cùng dã man đâm thẳng vào tương lai. Bên bờ rừng một gã đàn ông giơ tay gào thét vì trễ tầu. Con tầu không dừng lại. Gã đàn ông đập mình cúi lạy nhưng con tầu không cần biết. Tiếng gã đàn ông khan cổ gào thét nhưng con tầu phóng ga không một chút xót thương. Bến bờ định mệnh hun hút xa thẳm. Và khi con tầu đã lao đi thì tất cả chung quanh từ từ loãng ra như một đám khói mỏng. Đền đài thành quách những con đường ngàn dặm từ từ rút nhỏ rồi chẩy tan như thỏi nước đá dưới mặt trời. Chàng nhìn rõ cuộc đời mình và tất cả ước mơ vô cùng bền bỉ thế mà chúng tụ lại chỉ bằng một hạt bắp rồi một tiếng nổ nhẹ hạt bắp vỡ tung. Trong cùng giây lát không phải chỉ có bóng hình người đàn ông lỡ tầu gục đầu gào thét mà vất vưởng đó đây khi chàng nhìn kĩ có từng lũ người cũng đang vất vưởng vô vọng. Họ như những hồn ma khốn đốn không nơi cư trú.

Hình ảnh hãi hùng làm chàng lảo đảo gượng dậy chạy trở lại bờ đá cũ. Vừa tới nơi hắn quỵ xuống giang tay ôm miết lấy tảng đá gồ ghề. Bóng con tầu lao vun vút như sắp bỏ rơi hắn làm hắn càng bấu chặt vào vách núi. Gục đầu trên bờ đá khô cứng hắn sợ hãi thưa:

- Thượng Đế của lòng con ơi
  Không! Không thể như thế được... Con không thể bỏ lỡ con tầu...

Trong lúc thổn thức hắn còn nói thêm một điều gì nữa rất khẽ dường như lời ấy làm hắn sợ hãi.

Đất trời bình thản. Trên sân ga vẫn im lặng. Ở phía tây thành phố vẫn lên đèn dặt dìu tiếng nhạc. Trong im vắng của một chờ đợi chàng thấy tất cả chỉ xẩy ra trong thế giới thiêng liêng của linh hồn. Gió đến dạt dào rung rừng cây lao xao. Gió như sứ giả đem theo lời hắn xuyên qua núi đồi làm nên những âm vọng uy nghiêm vang dội từng tiếng một. Chàng lại nghe rõ cũng trong thế giới linh hồn. Lời hắn nói với lòng mình vang lên trùm cả khu đồi âm vọng chẩy suốt theo đường tầu:

  CHUYẾN TẦU DUY NHẤT.
  CHUYẾN TẦU ĐỊNH MỆNH...

Thời gian trôi. Ánh trăng mỗi lúc mỗi lên. Bầu trời mênh mông. Rừng cây vời vợi không tiếng còi. Trên cao xa thẳm ngàn sao đang lấp lánh và càng vào khuya sao trời càng thêm sáng.

Nguyễn Tầm Thường




More...

Người Con Gái Thần Rắn

By NGUYỄN THÁI THANH

Về phía Nam suối Ngọc có cái miếu cổ hư sập rồi không ai chữa lại. Dựa bên miếu có cây đào to lớn cành lá um tùm. Trong miếu có hang hang sâu thăm thẳm. Dưới hang có một con rắn to lớn không biết ngần nào. Rắn sống lâu năm linh thiêng hóa hình người được. Cây đào bên miếu sống cũng lâu và cũng thiêng. Mỗi năm đến cuối mùa đông bắt đầu mùa xuân khi hoa đào đua nở thì trong những cành sây bông hiện ra một giai nhân đẹp tươi như hoa đào; cứ mỗi đêm ca hát trước miếu. Mãn mùa xuân lúc hoa tàn cánh hoa đào rơi trước gió người ấy biến mất chờ mùa xuân sang năm lại ra.
 
Chốn ấy hoang vu không ai lai vãng. Có người bảo đấy là ổ trăn vì họ thấy mang máng nhiều sọ người nằm trong bụi rậm. Có hôm mưa giông người ta gặp một con rắn lớn dị thường bò trước miếu hoặc khoanh tròn dưới gốc đào lúc tạnh thì biến mất. Từ đấy họ sợ thêm và lần lần quanh miếu thành một khu rừng nhỏ không dấu chân người.
 
Bấy giờ cuối mùa đông cây cỏ đâm chồi trên nhành đào lấm tấm lộc non. Khi xuân đến hoa điểm hồng mơn mởn. 

Một đêm nồng giai nhân hiện ra tha thướt. Nàng cất tiếng hát. Rắn thần đang yên giấc thức dậy lắng nghe. Đêm trong ngàn sao lóng lánh từng trận gió thoảng rải hương ngào ngạt. Thần rắn nhìn giai nhân nhởn nhơ bên những cành đào lòng thần hồi hộp. Rồi uốn thân mình thần hoá một trang thanh niên tuấn tú. Chàng là một tài tử tiếng sáo véo von nhịp nhàng với lời ca thanh tao của giai nhân... 

Từ đó hai người quen biết nhau thân mật nhau rồi trở nên vợ chồng. 

Mùa xuân năm ấy hoa đào lộng lẫy hơn các hôm khác. Đêm đến trong không gian uyển chuyển tiếng yêu đương của chàng và nàng. 

Những chim én đưa thoi dệt thời gian lẹ làng và thấm thoắt. Sang hè cuộc ái ân tạm ngừng. Giai nhân tuy buồn về nỗi tạm biệt chàng nhưng vui tươi bày tỏ cùng chàng một mầm hy vọng. Rắn thần dẫu bịn rịn khúc chia ly nhưng khấp khởi mừng thầm vì ái ân đã kết quả. Rồi một tia nắng nồng một ngày nồng nực làm héo những đáo hoa cuối mùa. Luồng gió nồm thoảng nhẹ rải trên bờ cỏ úa vàng bao cành hoa đẹp. Giai nhân từ biệt thần rắn và biến theo vẻ đẹp cây đào.
 
Mùa xuân năm sau hoa đào nở rất ít nhưng màu sắc đậm đà. Thần rắn trông chờ giai nhân và một tối đầu mùa xuân nàng trở về. Sắc nàng kém tươi nhưng thâm thúy. Nàng sinh một gái xinh đẹp hồng hào. Thần rắn vui mừng khôn xiết nhưng một cái buồn tự đâu xâm về chiếm lấy tâm linh chàng. Giữa mùa xuân trong lúc cây cỏ xanh tươi trăm hoa đến lúc dậy thì dưới ánh vàng ấm áp giai nhân than thở cùng chàng:
 
- Thiếp không dè ái ân của đôi ta đến đây kết liễu. Thiếp không còn sống nữa để cùng chàng sum họp và nuôi con ái tình đã đem cho thiếp tất cả nhan sắc và đẹp đẽ của sự sống. Ăn ở với chàng được một mụn con đó là kỷ niệm êm đềm trong đời hai ta. Chàng sống lâu vì chàng là sức mạnh. Chàng sẽ ở lại chăm sóc con thơ. Thiếp là sự đẹp rất mong manh ái tình đã làm cho thiếp thêm xuân nhưng cũng làm cho thiếp chóng tàn. Bây giờ thiếp chết nhưng thiếp còn để dấu vết nhan sắc lại cho con. Chàng nuôi con hết lòng đó cũng như chàng tỏ tình còn mến thiếp. Nhưng thiếp xin nhờ chàng một điều: lúc con khôn lớn chàng nên căn dặn nó đừng lâm vào vòng ái ân mà kiếp sống phải ngắn lại. Nếu nó muốn sống đời đời kiếp kiếp trẻ mãi vui tươi mãi thì phải xa lánh ái tình. 

Nói xong nàng khóc rất lâu trao con cho thần rồi biến mất. Hôm sau những hoa đào tàn rụng. Cây đào khô héo lần rồi chết. 

Thần rắn chắt chiu nuôi con thơ dấu tích của người yêu quý. Ngày ngày chàng vào rừng xa tìm sữa đem về. Ngày qua nàng lớn khôn; đúng mười sáu năm thì nàng đẹp đẽ và thông minh hơn loài người. Nhan sắc nàng chính là nhan sắc của mẹ ngày xưa; nhưng trong nhan sắc ấy ẩn vẻ huyền bí của cha. Thông minh của nàng là thông minh của loài rắn. Đôi mắt của nàng trong như trời quang không mây. Cái nhìn nàng chính cái nhìn thôi miên thu cả tâm hồn người và vật của tổ tiên loài rắn để lại. Miệng nàng cười xinh đẹp như hoa đào. Nàng đi tha thướt yểu điệu uyển chuyển. Tất cả tính nết và sắc đẹp của cha mẹ nàng đều thọ lãnh. 

Thần rắn thấy con lớn khôn và xinh đẹp thì lo âu. Ngày ngày dặn con chơi quanh nơi miếu không được đi xa. Thần lo sợ nàng bị ái tình quyến rũ. Thần chưa dám ngỏ cái sợ ấy cho con biết cùng nói lại lời trối của giai nhân cho con nghe. Thần cũng không nói câu nào với con mà có lẫn hai tiếng ái tình vào vì thần biết hai tiếng ấy có sức mạnh vô ngần. Ngày ngày nàng quanh quẩn bên miếu tâm hồn ngây thơ và chất phác. 

Hàng ngày thần rắn ra sức tìm thức ăn về cho con. Cực nhọc nhưng thần vẫn sung sướng vì thấy con chóng lớn và khôn ngoan. Nhiều lần suýt chết với thú dữ trong rừng thần trở về buồn rầu gương mặt còn in nét sợ. Nhưng khi thấy nàng chạy đến mừng rỡ nói những lời ngây thơ thần bỗng quên tất cả ưu tư trở lại vui vẻ nô đùa với con.
 
Một buổi chiều trời mưa tầm tã thần quảy thức ăn về xong hồi tưởng đến ngày xưa... Thuở ấy thần hống hách oai linh không ai dám phạm đến tên tuổi. Thú dữ người vật thảy đều xa lánh. Thần rất khoẻ mạnh không biết mệt nhọc là gì. Nhưng từ lúc yêu cho đến bấy giờ linh tính phai dần để san sẻ cho con. Ngày trước thần muốn đi đâu chỉ uốn mình hoá gió bay đi. Bây giờ phép ấy không linh nghiệm. Thần đã mất thiêng. Nhưng mất phép màu nào thì con thần được thêm một đức tính. Cảm nhận bấy nhiêu thần tự an ủi: Dẫu sao ta sẽ còn sống mãi mãi bởi đứa con ta? 

Cứ như thế mà ngày tháng trôi đi. Rồi một hôm thần mệt nhọc biết mình sắp chết. Thần gọi con lại bên mình trối rằng:
 
- Con chắc không biết ta là ai và mẹ con ở đâu. Ta xưa là rắn rất công phu luyện tính mình. Trải mấy trăm năm lao khổ tính mới được linh và hoá được làm người. Ta phải trau dồi trong mấy trăm năm lòng ta trong sạch trí ta sáng suốt để hơn cả mọi người và thành thần. Ta ước ao sống đời đời kiếp kiếp dung dưỡng tính tình nhưng vì ta yêu mà sự sống phải bớt lại để trao sự sống cho con.
 
Mẹ con trước kia là cây đào cùng trải mấy trăm năm chất chứa tinh hoa gộp cả nhan sắc từ đời nào mới hoá hình người được. Rồi cũng vì yêu mà đem cả vẻ đẹp san lại cho con để phải bỏ mình. Chúng ta đều vì yêu mà chết vì con mà hy sinh tất cả thông minh tất cả vẻ đẹp của chúng ta. Ngày ấy lúc mẹ con sắp mất có lời trối này mà cũng là lời trối của ta:
 
Con là kết quả ái tình của một thần linh và một nhan sắc tuyệt trần. Con Là một giai nhân của những giai nhân trong đời một thần linh trong những thần linh. Đời con sẽ là đời của mẹ con và của ta hợp lại. Nhưng nếu con muốn giữ vẹn toàn đức tính con phải xa lánh tình yêu đi; gương mẹ con ngày trước và của ta bây giờ đủ cho con thấy xa...? 

Nói xong thần rắn thấy lòng bứt rứt giãy giụa. Một lát sau lăn lộn dữ dội biến hình rắn hổ mang mà chết...  

Nàng thương tiếc khôn xiết đem thây cha chôn cạnh gốc đào. Từ ấy nàng ghê tởm ái tình. Nàng không biết là gì nhưng cũng nguyện trước mồ cha mẹ hễ gặp ái tình chốn nào sẽ tiêu diệt đi.
 
Nhan sắc và thông minh của nàng quyến rũ các loài vật. Những con ong về đóng ổ nhả mật cho nàng những chim trĩ gà rừng đẻ trứng và để nàng bắt làm thịt. Sự sinh sống như vậy mà dễ dàng sung sướng. ở mãi một nơi nàng thấy bực dọc muốn đi xa tìm cảnh mới muôn dịp tìm ái tình để trả thù cho cha mẹ nàng hoá một bà cụ già đầu tóc bạc phơ xuống kinh đô hỏi thăm ái tình ở đâu. Những người nghe hỏi đều mỉm cười chế nhạo.
 
Họ bảo nhau: 

- Đã già từng ấy tuổi mà còn đi tìm thú nguyệt hoa. 

Nàng thấy họ chế nhạo mình tưởng rằng ái tình không có đây và mình tìm một việc không có cho nên họ cười. Nàng đi nơi khác thay hình một trang thanh niên tuấn tú. Gặp đoàn thiếu nữ đang chuyện trò với nhau vui cười thích chí nàng đến gần hỏi có biết ái tình không. Bọn ấy cả thẹn đôi má mỗi người đều ửng hồng họ nhìn nhau e lệ rồi tản lạc bỏ nàng đứng đấy.
 
Hoài công tìm kiếm nàng trở lại chốn cũ và nản chí tưởng không cách gì gặp được ái tình. 

Một buổi chiều nàng ra bờ suối Ngọc ánh chiều rọi trên dòng gió mát từng chặp thoảng qua nàng nghe lòng lâng lâng bát ngát. Một đôi chim song song bay về phương xa tận chân trời rồi khuất trong làn sương; nàng cảm thấy buồn vơ vẩn một thứ buồn nhẹ nhàng và vô cớ nương theo gió theo mây để tràn thấm vào tâm tư nàng.
 
Từ đấy không đi đâu nữa chiều đến nàng chỉ ra nhìn làn nước suối để lắng nghe cái cảm giác ấy như ru như cám dỗ. Nàng không biết cảm giác ấy là gì nàng thấy một ngày một lẻ loi và lòng mang mang khát khao thèm thuồng.
 
Đôi khi nàng hổ thẹn với nàng nhưng có lúc dường táo bạo hơn nữa nàng trông chờ... nhưng nàng cũng không rõ mình trông chờ sự gì nữa.
 
Bỗng một buổi chiều gần tàn. Vòm trời phương Tây trong như nước biếc tha thướt một vài áng mây hồng. Mặt trời đã khuất lâu rồi nhưng chót vót mấy ngọn thông cao còn nhuộm một ít điểm vàng của ngày sắp tắt. Gió thổi cành lá đong đưa. Nàng nhìn màu chiều biến đổi trên dòng như mọi ngày. Bỗng nàng e thẹn tránh núp vào một khóm lau để xem. Một thanh niên dắt một bầy trâu xuống bờ bên kia uống nước. Thanh niên an nhiên cởi trần tắm vào dòng mát.
 
Chàng lội bơi nô đùa tưởng chốn ấy vắng vẻ không còn giữ gìn lo sợ điều gì. Nàng nghe má nóng bừng muốn quay đi. Nhưng chàng trai có một hấp lực gì khiến nàng đứng yên một chỗ để trộm nhìn chàng. Tắm xong chàng dắt trâu đi. Cảnh đẹp chàng ngồi trên lưng trâu lấy tiêu ra thổi. Tiếng tiêu uyển chuyển trong không khí tịch mịch. Nàng nhìn chàng đến lúc khuất đằng sau những nẻo quanh nhưng thanh âm vẫn trầm bổng du dương trong không khí lòng đê mê phập phồng nàng khóc lúc nào cũng không hay. 
    
Từ đó như hẹn với dòng nước cứ chiều đến chàng trai ấy trở lại suối tắm mát. Khi trời còn sớm chàng ngồi trên bờ xanh lấy tiêu ra thổi. Ở bên này nàng vẫn lắng nghe cái âm thanh kỳ diệu ấy như cám dỗ nàng và gợi cho nàng một cảm giác say mê. 
    
Thế rồi một hôm nàng gặp chàng trai vì nàng cảm thấy tiếng tiêu của chàng mỗi ngày thêm thiết tha quyến luyến. Nàng không cần giấu thân thể nàng được nữa. Hai người yêu nhau nhưng nàng vẫn ngây thơ không biết mình đang yêu chỉ cảm nhận mơ hồ đang chiều theo một sự kích thích nào của cơ thể. Nàng rất ưa cái sức khoẻ cuồng bạo của chàng cái luồng điện ngây ngất của chàng truyền sang người nàng. Những đêm trăng sáng trong như ngọc chàng lại với nàng thổi tiêu cho nàng nghe rồi cả hai mê nhau đắm đuối. 
    
Một đêm như thế nàng nằm trong lòng chàng thanh niên nhìn chàng và hỏi: 
    
- Sao chàng mạnh khoẻ vậy? 
    
Trang thanh niên cười đùa mà đáp: 
    
- Ta mạnh khoẻ vì muốn sống lâu dài. 
    
Rồi chàng sẽ nâng mặt nàng lên nhìn đôi mắt trong. Nàng lim dim đê mê chờ đợi... 
    
... Lúc tỉnh chàng còn thiêm thiếp ngủ nàng mệt nhọc thấy mình oán hận sự gì. Nhìn lại chàng nàng đột nhiên nhớ lời của chàng đã thốt trong cơn âu yếm và liên tưởng đến lời trối của cha; chàng muốn sống lâu dài cha mẹ nàng cũng muốn sống lâu dài. 
    
Nàng nghe mình yếu ớt vì mệt mỏi; cái yếu ớt do sức mạnh của chàng gây ra. Nàng bỗng sợ hãi cái sức cuồng bạo ấy đã làm giảm sức nàng. Nàng nghĩ đến cái họa ái tình và cho cái sức mạnh của chàng là ái tình đáng ghê kia vậy. 
    
Một áng mây qua làm mờ ánh sáng trăng. Bóng tối trùm lên gương mặt thanh niên. Một hình ảnh tiều tuỵ hiện ra trước mắt nàng sực nhớ đến cái chết của cha. Nàng ngồi phắt dậy lần tay vào mái tóc lấy một mũi kim dài và sắc của cha nàng để lại chích sâu vào ngực của chàng. Chàng thanh niên rú lên: 
    
- Nàng làm gì thế? 
    
- Thiếp giết ái tình. 
    
Mũi kim truyền nọc độc của loài rắn vào mạch máu. Mắt thanh niên hoa lên cả người chàng mềm nhũn. Rất khẽ chàng bảo nàng trong một hơi thở: 
    
- Không nàng giết ta chớ không giết được ái tình. 
    
Lòng nàng không yên. Chiều chiều nàng vẫn ra bờ suối trông chàng vì nàng không tin chàng đã chết. Nàng chỉ giết ái tình. Trong gió chiều nàng còn vẳng nghe tiếng sáo của chàng. Lắm lúc ở bên này nhìn sang bờ bên kia nàng mơ thấy chàng cởi áo rồi nhảy vào dòng suối. Làn nước nổi sóng và bọt trắng tung toé trên dòng. Nhưng đó chỉ là bông lau bị gió hốt rải trên mặt nước. 
    
Nàng trở lại chốn đêm xưa một mùi hôi tanh xông lên. Thây chàng thanh niên túa ra những đường nước vàng mà từng đám ruồi đáp xuống. Đôi mắt chàng chỉ là hai hố sâu lúc nhúc những ký sinh trùng. Nàng quay đi ghê tởm cái chết của ái tình. Nhưng còn chàng thanh niên xinh đẹp kia chàng không thể chết vì chàng không phải ái tình. Trong gió chiều nàng còn vẳng nghe tiếng sáo của chàng. Chàng trai ấy không bao giờ trở lại và nàng cũng không thôi trông mong. 
    
Một hôm ngồi nhìn dòng nước hồi tưởng chuyện đêm xưa nàng bỗng nghe ngóng. Một tiếng người êm ả rót vào tai nàng: 
    
- Không nàng giết ta chớ không giết được ái tình. 
    
Nàng run lên sợ hãi. Một luồng gió nhẹ lướt qua: khóm lau nghiêng đầu về một phía. Nàng bịt tai chạy trốn để không nghe lời kỳ dị ấy. Nàng hãi hùng tưởng tượng ái tình còn đeo đuổi hãm hại nàng. Nàng bỏ chốn cũ lìa mồ mả đi lang thang. Nàng tìm nơi nào có thể không còn nghe tiếng kêu gọi tha thiết ấy. 
    
Nàng tìm khắp nơi và lúc đi tìm nàng nhận thấy người nàng đổi khác. Dạ dưới của nàng mỗi ngày một lớn thêm. Có người bảo nàng có thai nàng lắc đầu không hiểu và không biết họ bảo gì. Nàng cảm nhận mỗi ngày đức tính của cha mẹ để lại kém sút lần và không rõ những đức tính ấy san sẻ về đâu. Nàng bớt nhanh nhẹn bớt vui tươi như ngày còn nhỏ sức mạnh kém thuở nàng gặp chàng thanh niên. 
    
Một hôm uống nước trên sông nước trong in bóng nàng. Nàng bỗng rú lên ngạc nhiên. Nàng không còn vẻ đẹp lộng lẫy ngày trước. Dòng nước lặng lẽ bảo nàng: đôi má hóp đôi mắt lờ đờ đôi môi lợt lạt. Nàng ôm mặt khóc rưng rức như trẻ con. 
    
... Mấy tháng sau một hôm nhớ cha mẹ nàng trở về thăm mả cũ. Cảnh điêu tàn. Nàng bùi ngùi nhớ lời dặn của cha mẹ ngày xưa. Nàng lưỡng lự không biết có theo lời dạy của cha mẹ nàng không; sau rồi nàng quả quyết rằng có và không bao giờ nàng bị ái tình quyến rũ. Hơn nữa nàng đã giết ái tình và rửa thù cho cha mẹ. 
    
Đêm ấy nàng thấy trong người đau tức không sao chịu nổi. Nàng rên xiết lăn lộn. Đến khuya trăng mờ hệt như đêm xưa nàng khát nước ôm bụng lần ra bờ suối. Uống xong mệt lả người nàng gục xuống bờ cỏ rồi ngất đi. 
    
Sáng hôm sau một lữ khách qua đấy nghe tiếng trẻ khóc bèn vạch lau đi tìm. Trên nỗng cỏ một đứa bé hồng hào vừa lọt lòng nằm khóc vì khát sữa. 
    
Cạnh đứa nhỏ một con rắn - lưng điểm những chấm hồng xa trông như lấm tấm hoa đào - nằm khoanh thiêm thiếp. Nơi bụng con rắn đứt một lằn dài. Lữ khách sợ hãi cầm đòn đập chết con vật rồi vội vã bồng đứa bé đi.

***

Nguồn:
minhchau.vnweblogs.com

    
  

More...