Người Đàn Bà Ngoại Tình

By NGUYỄN THÁI THANH

Người ta kể rằng dưới thời các hoàng đế trị vì xưa kia cứ sau Mùa Chay Phục Sinh bên cạnh cây nến Phục Sinh cháy sáng hoàng đế cho thắp thêm một cây nến lớn khác gọi là cây nến "Ân Xá Phục Sinh" cho tới khi nào ánh nến còn cháy thì tất cả những người có tội nặng đáng phải xử tử mà đến đặt tay trên cây nến ấy xưng thú tội lỗi mình thì được ân xá không phải án phạt.
Từ phía cửa hông nhà thờ các tội nhân xếp hàng dài nào là những kẻ cướp của giết người ngoại tình phá thai gian dối lừa đảo làm tiền bạc giả…. Sau khi đặt tay trên cây nến "Ân Xá Phục Sinh" xưng thú lỗi lầm công khai trước mặt hoàng đế và đông đảo tín hữu tò mò đứng xem. Họ sang chiếc bàn bên cạnh ghi tên tuổi và nhận chứng thư tha tội trong đó có các lời khuyên phải "cải tà quy chánh". Người sau cùng tiến đến cây nến "Ân Xá Phục Sinh" là một phụ nữ trong sắc phục sám hối. Trong số các tín hữu tò mò đứng xem có cả ông chồng tay cầm tờ đơn tố cáo tội của vợ và xin hoàng đế đừng khoan hồng đối với bà.
Trong nhà thờ im lặng như tờ người đàn bà giơ tay lên chạm đến cây nến "Ân Xá Phục Sinh" và lớn tiếng thú tội:
- Tôi đã phạm tội ngoại tình với tất cả những người đàn ông nào tôi ưa thích tôi không xứng đáng được khoan hồng.
Nói xong bà thổi cây nến "Ân Xá Phục Sinh" tắt ngấm. Rồi bà nhắm mắt nói về đứa con mà bà đã có với một sinh viên sau cùng bà kết luận:
- Tội tôi quá lớn không đáng được tha thứ.
Bà mở mắt ra thì ô kìa cây nến "Ân Xá Phục Sinh" đã lại cháy sáng. Chồng bà đứng gần đó đã dùng tờ đơn tố cáo bà đốt trở lại cây nến "Ân Xá Phục Sinh" mà chính bà đã thổi tắt. Thấy thế hoàng đế nghiêm nghị hỏi:
- Ngươi là ai mà dám tự tiện thắp lại nến Phục Sinh.
Ông ta thưa:
- Tâu hoàng đế hạ thần là chồng của phụ nữ này. Với tờ đơn cáo tội tự tay mình viết hạ thần đốt bỏ nó trên ánh nến Phục Sinh và lấy lại ánh sáng cho cây nến "Ân Xá Phục Sinh" đã tắt.
Nghe vậy hoàng đế nghiêng mình trước người chồng và nói:
- Ngươi đã hành động rất đúng theo mẫu gương của Chúa Giêsu.
 
***

Không kết án không vào hùa bắt tội người khác đốt đơn tố cáo bỏ đá xuống đất mỗi người chúng ta hãy nhìn sâu vào trong tâm hồn mình để nhận ra các tội lỗi lầm lẫn và thiếu sót của mình trong cuộc sống. Thống hối ăn năn và cải thiện đời sống quay về với lòng thương xót của Thiên Chúa đó là sứ điệp trong Mùa Chay.
Trình thuật người đàn bà bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình trong Phúc Âm là một thí dụ chứng minh cho chúng ta thấy cung cách hành xử và lòng nhân từ tha thứ của Chúa Giêsu đối với người tội lỗi cũng như đối với tất cả mọi người chúng ta. Chiếu theo luật Do Thái thì phụ nữ có chồng bị bắt quả tang đang phạm tội ngoại tình sẽ bị ném đá cho đến chết cùng với người đàn ông phạm tội ngoại tình ấy. Đây là cách thức người xưa khử trừ tội lỗi gian dâm khỏi cộng đoàn.
Chúa Giêsu không chối bỏ cái nặng nề và những hệ lụy nghiêm trọng của tội ngoại tình trong cuộc sống con người. Nhưng Ngài muốn ném cho người phạm tội một sợi dây cứu thoát giúp họ leo lên khỏi vực thẳm của tội lỗi và đam mê dục vọng. Đó là sợi dây của lòng cậy trông. Bởi vì đối với Thiên Chúa quá khứ tội lỗi của con người không quan trọng điều chính yếu là nỗ lực tìm lại sự trong trắng thơ ngây vô tội của tâm hồn từ giây phút này trở đi. Nói cách khác trước mặt Thiên Chúa điều quan trọng duy nhất là ý chí hoán cải tâm hồn và làm lại cuộc sống của chúng ta.
Kiểu cách giải quyết vấn đề của Chúa Giêsu là một tiếng sét cách mạng quật ngã mọi người hiện diện. Theo sách Đệ Nhị Luật những ai đã bắt quả tang người phụ nữ ngoại tình thì phải ném viên đá đầu tiên khai mào cuộc xử tử kẻ có tội. Nhưng lòng nhân từ thứ tha của Chúa Giêsu đã đưa ra cho họ câu hỏi: "Nếu ai không có tội hãy ném đá chị này trước đi". Mà có ai trong gia đình nhân loại là người vô tội đâu? Bởi vì ai trong chúng ta cũng phạm tội cả và phạm tội mỗi ngày. Đủ mọi thứ tội và đủ cỡ đủ cấp tội lớn tội nhỏ tội công khai tội kín đáo. Linh hồn và thân xác chúng ta rỗ chằng rỗ chịt đầy mọi thứ vi trùng tội lớp dưới đùm lớp trên lớp trên đè lớp dưới.
Sau giây phút thinh lặng vì choáng váng mặt mày mọi người tố cáo người đàn bà ngoại tình đều bỏ viên đá cầm tay xuống đất và từ từ rút lui có trật tự từ người lớn tuổi đến người ít tuổi. Được phép và cần phải sửa dạy tội lỗi người khác nhưng mỗi người hãy bắt đầu với chính mình trước.
Nếu Chúa Giêsu đã mở ra cho người đàn bà ngoại tình con đường mới của cuộc sống là hãy hoán cải: "Tôi cũng không kết án chị đâu. Hãy về và đừng phạm tội nữa" thì Ngài cũng chỉ cho tất cả những người tố cáo và muốn ném đá xử tử chị một con đường mới con đường của lòng khiêm tốn đó là từ nay hãy nhận biết mình là người có tội. Hãy đứng trước tấm gương của lương tâm mình để nhìn thấy cái lọ lem cái tâm hồn đen đủi xấu xa của mình. Hãy cầm lấy viên đá không phải để ném người khác mà là để vạch lên ngực lên tim của mình cho chảy máu ăn năn sám hối rồi hãy bỏ nó xuống đất.
Chúa Giêsu cũng mở cho chúng ta một cái nhìn mới tâm hồn dù có tội lỗi xấu xa đến đâu đi nữa cũng vẫn còn có một góc nhỏ xíu tinh tuyền để mở rộng tâm hồn cho những người biết thương mến họ. Và con đường duy nhất giúp tiến bước vào đó là con đường biết kính trọng cảm thông chấp nhận và yêu thương. Đó là phương thế duy nhất giúp con người biến đổi từ bên trong để bắt đầu một cuộc xuất hành mới ra khỏi tình trạng cuộc sống tội lỗi và tiến bước trên con đường công chính thánh thiện.

***

Lạy Chúa chính chúng con là những kẻ tội lỗi hơn ai hết chỉ khác điều là chưa bị bắt gặp quả tang nên vẫn còn hung hăng đứng trong đám đông reo hò đòi kết án người anh em mình. Xin giúp chúng con nhận thức tội lỗi của mình bỏ viên đá xuống và cúi đầu xin ơn tha thứ từ Thiên Chúa từ người anh em mà con mải miết kết án lâu nay. Amen!

 
(Trích: Tâm linh vào đời)


Ca khúc:  CHUYỆN NGƯỜI ĐÀN BÀ HAI NGÀN NĂM

 

More...

Trường Chuyên Biệt Tư Thục Thanh Tâm Một Mái Ấm Chan Chứa Tình Người

By NGUYỄN THÁI THANH


Vài nét tổng quan: 
- Tên trường: Trường Chuyên biệt Tư thục Thanh Tâm
- Địa chỉ: 157B Phan Tứ - Quận Ngũ Hành Sơn - TP Đà Nẵng 
- Đây là cơ sở giáo dục chuyên biệt dành cho các em khiếm thính thiểu năng trí tuệ và thiểu năng vận động. Trường được xây dựng và đảm trách bởi các nữ tu dòng Thánh Phao Lô.
- Chương trình giáo dục được áp dụng theo phương pháp can thiệp sớm chuyên biệt nhằm trợ giúp phục hồi khả năng bị khiếm khuyết và đưa các em hòa nhập trở lại với cộng đồng. Ngoài ra đây còn là nơi cung cấp thông tin tư vấn cho phụ huynh phát hiện và kịp thời can thiệp sớm khi phát hiện con em mình khiếm khuyết về mặt thể chất.

Mời các bạn qua thăm một số hình ảnh:

 
Khai giảng năm học 2010-2011 

 

More...

Những Hình Ảnh Tôn Vinh Chúa Mùa Giáng Sinh 2010 Tại Hải Phòng

By NGUYỄN THÁI THANH


Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao
Bình an dưới đất ân trạch cho loài người!

                                                Luca 2:14
 

  
 
Một khung cửa
 

More...

Người Biết Yêu Là Người Đẹp Nhất

By NGUYỄN THÁI THANH

" Người được người khác yêu biết thế nào là niềm vui khi được yêu và cảm ơn tình yêu người khác dành cho mình. Bởi vì được yêu không phải là một loại kích thích cho nên người được yêu không thể vì quen rồi nên cho là thường và cũng sẽ không trở nên chai cứng trước tình yêu. Ngược lại người không được yêu sẽ không hiểu được niềm hạnh phúc khi được yêu và cũng không có ý niệm về việc mang ơn người khác. Điều này thật thú vị. Người ta không thể quen với tình yêu dễ dàng như quen với một loại kích thích".

 alt  
   

Đây là đoạn văn của một nhà tiểu thuyết. Quả đúng như vậy. Nếu cho phép tôi thêm vào một câu thì đó sẽ là: "Người không biết yêu người khác thì cũng không thể cảm nhận được niềm vui khi được người khác yêu".
Nếu không hiểu được yêu người khác là như thế nào thì khi được người khác yêu cũng không thực sự lý giải được hàm nghĩa sâu sắc của tình yêu càng không thể cảm nhận được niềm hạnh phúc thật sự khi được người khác yêu. Lúc ấy họ chỉ như một con rối được người khác yêu. Như thế đối với những người này thì tình yêu chẳng qua chỉ là một loại kích thích khiến bản thân họ đạt được một sự thoả mãn nào đó. Cho dù loại kích thích có mạnh đến đâu nhưng cùng với thời gian qua đi ta sẽ mất cảm giác về nó và sẽ đi tìm loại kích thích mãnh liệt hơn.
Những người lính trên chiến trường khi bị thương nặng và khi gần kề với cái chết họ thường gọi : "mẹ". Tại sao lại như vậy? Vì tình yêu của người mẹ dành cho con không phải là tình yêu mong đợi sự đền đáp mà là tình yêu xuất phát tự đáy lòng tình yêu tự mình lựa chọn.
Trước khi chết những người con đều nhớ đến mẹ vì họ trân trọng những tình cảm yêu thương cao cả của người mẹ. Và cho dù không phải đối mặt với cái chết những đứa con khi trưởng thành rồi cũng đều cảm ơn mẹ mình hồi tưởng lại tình yêu của mẹ. Đó là do tình yêu của người mẹ là tình yêu máu thịt của mình. Và cũng rất tự nhiên những đứa con cũng yêu tha thiết người mẹ của mình.
Sự biểu lộ tình cảm của bất kỳ ai cũng không thể phong phú dịu dàng và cao đẹp bằng của người mẹ đang ôm đứa con thơ trong lòng. Nhưng đứa trẻ không thể hiểu được tình yêu của người mẹ mà từ trong bản năng của mình nó cảm thấy đang có người bảo vệ chăm sóc nó. Khi đã trưởng thành tự mình có thể quan sát và phán đoán sự việc biết dùng lý trí để lý giải tình yêu của mẹ dành cho mình lúc đó những đứa con không chỉ đón nhận tình yêu của mẹ mà còn dâng tặng tình yêu của mình. Khi ấy tình yêu của người mẹ sẽ càng sâu nặng hơn.
Mặc dù khi còn nhỏ các em bé gái có cảm tình gắn bó với những chú chó và gấu bằng vải thậm chí rất yêu chúng. Nhưng khi đã lớn tự nhiên chúng vứt bỏ những chú chó gấu đồ chơi đó. Điều này là vì những chú chó gấu bằng vải chẳng hề có tình yêu dành cho chúng và cũng chẳng có sự lựa chọn như thích đứa trẻ này mà không thích đứa trẻ khác.
Nếu một người nào đó chỉ mong có được tình yêu của người khác và chỉ thoả mãn với chuyện được người khác yêu mà không hiểu thế nào là yêu người khác thì họ chẳng khác gì những chú chó chú gấu đồ chơi chẳng bao lâu sẽ bị người ta lãng quên. Và họ hoàn toàn không thể có được một tình yêu ngày càng sâu sắc theo thời gian.
Nếu bạn muốn có được tình yêu tốt đẹp thì bạn bắt buộc phải biết yêu người khác hiểu được tình yêu dâng hiến như tình mẹ dành cho con. Như thế không có ý nói bạn là cô gái chỉ biết yêu người khác mà muốn nói bạn hãy yêu chàng trai - đối tượng mà bạn đã lựa chọn - như một người mẹ hết lòng yêu con. Người phụ nữ tuyệt vời nhất là người yêu bằng máu thịt của mình.
Vậy rốt cùng thì tình yêu là gì? Người đang yêu say đắm có thể trả lời ngay tình yêu là gì không? Còn những người đang mơ hồ về ranh giới giữa tình yêu và tình bạn thì cho rằng như thế nào là tình yêu?
Có thể bạn sẽ phản bác lại rằng làm gì có định nghĩa chính xác nào về tình yêu và cũng chẳng có ai có thể nói rõ ràng về nó. Đúng như thế. Chính vì vậy mà từ xưa tới nay từ Đông sang Tây người ta không ngừng bàn luận về tình yêu và hiện tại nó vẫn đang được bàn luận không ngớt. Nhưng có một điều chắc chắn là nếu bạn cảm thấy hoài nghi về tình yêu của mình như: Liệu có phải là yêu không? Yêu là như vậy sao? Tình yêu này khác gì với tình bạn? Lúc này có thể nói tình cảm của bạn không phải tình yêu và bạn chưa phải đang yêu.
Khi làm bất cứ việc gì vì người mình yêu dù có phải hy sinh bản thân cũng không oán thán ngược lại còn cảm thấy vui vì được hy sinh vì người mình yêu; Trong bất kỳ việc gì cũng nguyện hiến thân vì người mình yêu; Yêu người yêu hơn bản thân mình; Yêu bản thân người đó hơn tính cách của họ v. v... - Có lẽ những trạng thái tâm lý bi tráng ấy mới thực sự là tình yêu. Nguyện cùng người yêu đồng cam cộng khổ cùng chung hoạn nạn tình cảm mãnh liệt như vậy mới có thể được gọi là tình yêu.
Nhưng những người quá yêu người mình yêu thường có những hành động tự cho mình là đúng mà những hành động này không những không làm cho "người ta" yêu mình hơn mà ngược lại khiến tình yêu nguội lạnh. Nếu bạn không hiểu rõ tâm tư tình cảm của "người ta" mà một mực nhấn mạnh tình yêu của bản thân là trong sáng thuần khiết thì tình yêu của bạn dễ biến thành tình yêu áp đặt khiến "người ta" chẳng vui vẻ gì. Tình yêu của bạn càng thuần khiết bao nhiêu "người ta" càng cảm thấy khó xử bấy nhiêu. Nếu lúc nào bạn cũng cho rằng động cơ trong tình yêu của mình là trong trắng và bạn làm gì cũng chỉ muốn tốt cho người yêu thì tình yêu của bạn có thể thất bại.

Linh Mộc Phương Chính

 alt  
   

More...

Tách Cafe Muối

By NGUYỄN THÁI THANH

 

Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc lấy hết can đảm anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.

Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào. Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về... Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe cầm lên lại đặt xuống... Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe". Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh... Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: "Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng mặn và đắng - giống như cafe cho thêm muối vậy... Mỗi khi uống cafe muối như thế này tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết...". Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng người cha tốt... Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ về cha mẹ và gia đình mình...

Khi chia tay ra về cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và... như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối...

Nhưng khác những câu chuyện cổ tích câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau đôi vợ chồng già đi và người chồng là người ra đi trước... Sau khi anh chết người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: "Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em một lần duy nhất trong cuộc đời... Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em... Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ... Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói dối em. Nếu được làm lại từ đầu anh vẫn sẽ làm như vậy... để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh... Anh yêu em!".

Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên đi pha cho mình một tách cafe muối... Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!

Sưu tầm


 
  

More...

Vươn Lên Làm NGƯỜI Hay Thoái Hóa Làm CỌP?

By NGUYỄN THÁI THANH

Hôm ấy văn sĩ và thi sĩ Trần Đăng Khoa đi vào công viên Thủ Lệ "nơi cư ngụ của Chúa Sơn Lâm mà người nhà quê vẫn quen gọi Ngài là...Ông Ba Mươi" (*). 

Là thi sĩ Trần Đăng Khoa đã nghe được và hiểu được Ông Ba Mươi một cách thâm thúy :

"Ta chỉ biết cái chuyện nầy thôi nào con hãy ngồi xuống đây. Thế! Được rồi! 

Câu chuyện bắt đầu từ một bà già. Bà sống trong một căn lều cỏ rách nát. Căn lều dựng ven rừng. Ngay sau lều là đại ngàn âm u huyền bí. Chính cánh rừng đã nuôi bà cụ. Ngày ngày bà cụ cũng  đi vào rừng kiếm củi rồi mang ra chợ bán. 

Một buổi tối trời sáng mờ. Bà cụ đang lụi cụi từ rừng về nhà thì chợt nghe tiếng trẻ khóc. Tiếng khóc vẳng lên từ một cái hố ở ven đường. Không biết con nhà ai đi đâu mà lại rơi vào cạm bẫy hổ. 

Qua ánh trăng non lờ mờ như bụi rắc bà cụ rụng rời khi nhìn thấy ở dưới đáy hố không phải là đứa trẻ mà lại là một chú hổ con. "Thôi cho nó chết!". Bà già bỏ đi. 

Nhưng vừa nhấc bó củi lên vai bà đã khuỵu xuống không bước nổi. Tiếng khóc cứ xói vào ngực bà co thắt trái tim bà. Bà nhớ đến đứa con duy nhất của bà với người chồng xấu số. Thằng bé đã rơi xuống khe đá và chết đói ở dưới đó khi nó thơ thẩn đi ra đón bà ở ngoài phía rừng. 

Thế là không còn băn khoăn gì nữa bà bế con hổ con về nhà nuôi bằng chính dòng sữa của mình. Từ đó căn lều hoang lạnh của bà đã có tiếng cười. Những người dân của làng đi làm về thường ghé qua ngắm cậu bé. Ai ai cũng khen cậu đẹp hiền hậu. Có người còn bảo cậu giống bà cụ. Hai mẹ con cứ như hai giọt nước. 

Thế rồi cậu đi học. Cậu học rất giỏi. Bạn bè không ai có thể theo kịp. Điều ấy làm cho họ khó chịu. (...). Và thế là họ quyết định gạt cậu ra khỏi cộng đồng chỉ với một lý do : cậu không phải là người.  Cậu là một con hổ đẻ rơi. 

Nhưng biết lấy bằng cớ gì để xác định cậu là hổ. Chả lẽ dựa vào cái lý lịch mờ mờ tỏ tỏ pha màu huyền thoại mà người ta đã đồn thổi từ thời nảo thời nào... trong khi cậu lại học giỏi ngoan ngoãn hiền lành thật thà như đếm diện mạo sáng đẹp giống y hệt một con người (...). 

Thế là ông thầy bèn ra một đề văn trắc nghiệm giới tính: Em hãy tả một dòng suối trong một đêm trăng (...). 

Lũ trẻ hí hoáy làm bài. Những bài văn nhạt nhẽo và bợt bạt không hề có sinh khí. 

Nhưng đến bài của cậu bé thì không thế. Cậu  tả tiếng gió âm u luồn trong bụng rừng. Những cành cây khô vặn mình răng rắc như tiếng xương gẫy. Ánh trăng lếnh loáng trên mặt suối như máu. Mùi cỏ trên bờ thơm ngây ngất. Những ngọn gianh sắc còn vương rướm chút máu chân nai... 

"Thôi! - Thầy giáo quát lên - Hãy dừng bút và bước ngay ra khỏi lớp! Mầy là một con hổ!" 

Cậu bé ngỡ ngàng không hiểu ra làm sao cả. 

"Ra ngay! Con hổ ác độc".- 

"Không! - Cậu bé mếu máo - Em là người là con người. 

"Người đâu có thế nầy. Máu... máu..." 

Thế là cánh cửa lớp sập xuống sau lưng cậu. 

"Cút đi! Cút đi! Cút về rừng đi!" Lũ trẻ gào lên cho hả giận. 

Cậu bé thất thểu về nhà. Bà cụ hái củi đã chết vì cây đổ. Chẳng còn biết nương tựa vào đâu. Cậu bé nhớ tới những người hàng xóm tốt bụng. Những người đã từng ca ngợi cậu khen cậu đẹp trai và giống mẹ như đúc. Nhưng vừa nhác trông thấy cậu họ đã đóng sập cửa. Họ chỉ biết cậu là con của hổ nên bị đuổi học (...). 

Rừng Già đã dạy cho cậu bé trở lại "làm hổ": nghiện máu thèm thịt người... 

Và cậu mang máng nhớ đến cái lớp học ở một làng xa xa. Ở đấy có cơ man nào là người. Thế là cậu dẫn đoàn quân của rừng về (...). 

Thầy giáo kêu lên giọng run rẩy: "Ôi em vào đây em ngoan quá! Thầy và các bạn đều nhớ em!". 

- Không! Ta đến đây không phải để học!". 

- "Chính em đã từng học ở đây mà! Em là một Con Người Tuyệt Vời. Con Người viết hoa!". 

- "Không! Ta không phải là người. Chính ông đã bảo ta là hổ đã bắt ta phải làm hổ!". 

Thế là cậu và đoàn quân của rừng tràn vào lớp học. Thịt và máu ngập ngụa cả một vùng... 

                                                           *** 

Anh Khoa ơi  

Tôi muốn cùng Anh đến thăm lại "Ông Ba Mươi" ở vườn Thủ Lệ. 

Nhưng lần nầy tôi muốn kể chuyện đời tôi cho  Ông Ba Mươi nghe: 

Tôi cũng đã sinh ra làm cọp. 

Mẹ đã mang tôi về nuôi cho bú sữa của Mẹ. Ngày ngày tôi được mẹ vỗ về ấp ủ cư xử đãi ngộ như một con người "chưa thành nhưng đang thành và sẽ thành". 

Từ đó đến ngày hôm nay   tôi đang làm người. Bao nhiêu lông lá rằn ri đã rụng hết nhờ mẹ đã cho tôi ăn cơm và tương chao do chính bàn tay mẹ làm ra. 

Có người đã nhắc lại quá khứ ấy và đã đuổi tôi. Bao nhiêu cánh cửa đã đóng sập xuống sau lưng tôi. 

Tôi đã gõ cửa từng nhà ngửa tay xin củ khoai củ sắn... để tiếp tục can trường làm người. Họ đã từ chối. 

Nhớ lại Mẹ ngày xưa đảm đang gồng gánh tôi trở lại Rừng Già đi kiếm củi đem ra chợ bán kiếm ăn hằng ngày và cố quyết làm người. 

Hôm nay vẫn có người dèm pha nhỏ to dị nghị: "Nó là cọp". 

Nhưng không một ai có thể "bắt ép được" tôi phải trở lại làm cọp. Tôi là con người tự do tự quyết.  Ngày xưa Mẹ đã dạy tôi làm người. Và bây giờ mỗi ngày tôi "chọn lựa quyết định" làm người. Làm người một cách can đảm mặc dù thoảng hoạt tiếng gió Rừng Già thổi về đánh thức "lòng thèm thịt thèm máu" còn giữ lại một vài âm hưởng trong tâm hồn tôi. 

Từ ngày học làm người với Mẹ tôi thấy được rằng chất liệu Thứ Tha và lòng Thương Yêu đã đâm chồi nẩy lộc trong bản thân và cuộc đời của tôi. 

Nhờ hai chất liệu ấy bản thân  cũng như Quê Hương tôi mới có ngày mai. Ngày mai ấy là VẠN XUÂN bất tử và bất diệt. Ngày mai ấy là ĐẠI VIỆT bao la và trọng đại vượt thắng mọi bạo động và hận thù. 

Ngược lại thiếu Thứ Tha và lòngThương Yêu Rừng Già lại trở về với thây người chất lên thành núi và máu người tuôn chảy thành sông như trong các cuộc chiến vừa qua và đang còn tiếp diễn ở một vài nơi trên thế giới. 

                                                                     *** 

(*) Trần Đăng Khoa -CHÂN DUNG và ĐỐI THOẠI -Nhà XB Thanh Niên Hà Nội l998 tr 327-331    
Tác giả: Nguyễn Văn Thành


   
  

More...

Hôm Nay Trẻ Em...

By NGUYỄN THÁI THANH

 

1.- Nếu hôm nay trẻ em bị la mắng chửi bới trừng phạt và roi đòn...mai ngày khi lớn lên các em chỉ biết tố cáo kết tội và tấn công người khác

 2.- Nếu hôm nay trẻ em được giáo dục trong bầu khí hận thù chia rẽ và bao động...mai ngày khi lớn lên các em chỉ biết gieo rắc xung đột và chiến tranh hỗn loạn và hung tàn

 3.- Nếu hôm nay trẻ em bị chế nhạo chọc ghẹo chê cười và khinh bỉ...mai ngày khi lớn lên các em sẽ mang trên mình nhiều tâm tình lo sợ và mặc cảm tự ti

 4.- Nếu hôm nay trẻ em phải sống trong tủi nhục và hổ thẹn...mai ngày khi lớn lên các em sẽ cảm thấy mình là những người vô giá trị

***

 5.- Nếu hôm nay trẻ em được lắng nghe và tiếp xúc với những người có tâm hồn bao dung biết đồng cảm... mai ngày khi lớn lên các em sẽ biết sống nhẩn nại kiên trì và giàu lòng nhân ái

 6.- Nếu hôm nay trẻ em được nâng đỡ hướng dẫn và khích lệ nhất là trong những lúc tập đi tập nói và tập làm...mai ngày khi lớn lên các em sẽ là những người có nhân cách vững chãi sáng suốt và kiên cường

 7.- Nếu hôm nay trẻ em được khen thưởng đúng lúc đúng việc và đúng lời...mai ngày khi lớn lên các em sẽ biết nhìn đời một cách năng động tích cực và lạc quan

 8.- Nếu hôm nay trẻ em được tôn trọng và đối xử một cách công minh trong môi trường gia đình cũng như tại trường học...mai ngày khi lớn lên các em sẽ là những người có khả năng thực thi hòa bình và bênh vực công lý

 9.- Nếu hôm nay trẻ em được nuôi dưỡng trong bầu khí an toàn và hạnh phúc... mai ngày khi lớn lên các em sẽ biết gieo vãi Tình Người chói sáng và trung thực trên khắp mọi nẻo đường của Quê Hương và Nhân Loại

10.- Nếu hôm nay trẻ em được chấp nhận nhìn nhận và tán đồng trong những công việc và ý kiến của mình... mai ngày khi lớn lên các em sẽ là những người có tâm hồn tự trọng và tự tin

11.- Nếu hôm nay trẻ em được đón nhận và yêu thương vô điều kiện từ lúc vừa chào đời...mai ngày khi lớn lên các em sẽ trở thành những sứ giả của Tình Thương trong mọi môi trường và hoàn cảnh của cuộc sống.


(Phỏng theo bài thơ của Dorothy Law Nolte)   

Tác giả: Nguyễn Văn Thành

     tc0722 by you.  
     Ảnh: ntt 


More...

Hãy Làm Cho Tâm Hồn Bạn Tươi Đẹp

By NGUYỄN THÁI THANH

Cách đây khá lâu tôi không nhớ rõ thời gian cụ thể trên báo đã đăng một bài bút ký của một người trở về từ Pari. Một phần trong bài bút ký này đã để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc giờ tôi vẫn nhớ như in ý nghĩa đại thể là:

"...Người Pari đều rất đáng yêu. Già trẻ trai gái đều rất đẹp tại sao lại như vậy? Tôi luôn cảm thấy không hiểu. Nhưng rồi một hôm tôi đã phát hiện ra nguyên nhân. Hôm ấy tôi đang đứng đợi một người trong phòng lớn của khách sạn thì thấy mọi người khi vào cửa quay của khách sạn
  
  
trước tiên ai cũng đứng lại một chút xem có ai ở đằng sau mình và đằng trước có ai tiến lại không rồi mới đẩy cửa. Mặc dù điều này chỉ diễn ra trong nháy mắt nhưng cử chỉ của họ thật là đẹp. Tôi hiểu ra rằng người Pari đẹp là vì họ biết nghĩ cho người khác họ chú ý làm sao không có những hành vi lời nói gây phiền hà cho người khác khiến người khác mất vui. Những người đẩy cửa đi ra cũng đều dừng lại nhìn trước nhìn sau. Mọi người ai cũng làm như vậy. Tôi cho rằng đây chính là nguyên nhân khiến mọi người cảm thấy người Pari rất đẹp..."


Người viết bài bút ký này thực không hổ danh là một nhà thiết kế mẫu thời trang vấn đề mà người đó quan tâm thực không giống những người bình thường.


Cho dù hóa trang cầu kỳ đến mấy quần áo có mốt đến đâu và lời nói nho nhã đến thế nào chăng nữa nhưng nếu không có được tấm lòng lượng thứ thông cảm với đối phương và với mọi người thì một khi để lộ ra bộ mặt thật của mình sẽ chẳng ai còn có thể cho rằng người đó tốt đẹp nữa.


Một cô gái cho dù trang phục của cô ta rất bình thường và không hấp dẫn người khác chỉ cần cô ấy biết nghĩ cho người khác ví như trước khi đẩy cửa cô gái có thể quay lại nhìn xem đằng sau có ai không hoặc có thể đợi một chút như vậy chắc chắn cô ấy sẽ được mọi người đánh giá tốt. Mọi người sẽ nói: cô gái đó mới đầu không khiến người ta chú ý lắm nhưng sau khi gặp vài lần sẽ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người những cô gái như vậy thực sự rất tuyệt vời. Bởi lẽ khi tiếp xúc với những cô gái như vậy mọi người đều cảm động trước cách đối nhân xử thế của họ. Đương nhiên điều này không chỉ đúng với các cô gái mà với các chàng trai cũng vậy.


Không ai là không có thiếu sót người nào cũng có chỗ không toàn vẹn. Nếu chúng ta yêu cầu những cô gái xinh đẹp (trong mắt mọi người họ hầu như không có khuyết điểm gì) chỉ ra một điểm nào đó về dung mạo hoặc thân thể của họ mà họ không thích họ đều nói: "Ôi trời điểm nào cũng khiến tôi không vừa ý sao lại chỉ yêu cầu tôi chỉ ra một điểm thôi?"


Có thể thấy rằng người đã xinh đẹp rồi lại muốn mình càng xinh đẹp hơn. Đồng thời có những điểm bản thân cảm thấy không toàn vẹn nhưng lại có sức cuốn hút trong mắt người khác. Giả dụ hai con mắt của mình to nhỏ không đều nhau bản thân cảm thấy không vui nhưng người khác có thể cho đó là sự lôi cuốn hấp dẫn của bạn.


Nếu lúc nào cũng muốn che giấu những nhược điểm của mình điều đó sẽ khiến cho ưu điểm của bạn mất đi sức lôi cuốn. Cho nên không cần phải lúc nào cũng chú ý đến những khuyết điểm cũng có thể coi khuyết điểm như là cá tính của bản thân. Nếu bạn cho rằng khuyết điểm vẫn cứ là khuyết điểm và không thể quên được thì bạn cần có dũng khí để đối mặt với khuyết điểm đó và phải luôn cố gắng nhấn mạnh những ưu điểm nổi bật của mình. Bạn có thể soi gương mà nói với chính mình rằng bạn thật xinh đẹp thật khiến người ta say mê.


Phải học cách tự khen mình mọi người gọi tình yêu đối với bản thân chính là sự say mê chính mình với nữ giới thì sự say mê ấy càng mạnh mẽ hơn. Những người có mức độ say mê bản thân hơn hẳn những người bình thường khác được gọi là người tự yêu mình.
Bạn hãy làm người tự yêu mình một lần xem thử nói chuyện yêu đương với chính mình lúc ấy bạn sẽ không còn để ý đến khiếm khuyết của mình nữa.

Mọi người thường nói khi đã ngoài 30 tuổi người ta phải chịu trách nhiệm với bộ mặt thật của chính mình. Ý muốn nói là khi đã ngoài 30 tuổi khuôn mặt do cha mẹ sinh ra sẽ trở nên xinh đẹp hay khó coi phụ thuộc vào trạng thái tâm lý của chính bạn. Khi quan sát những người chung quanh bạn đều có thể phát hiện ra rằng: Những nhân vật xuất chúng dù nam hay nữ đều rất đẹp đẽ. Điều này không có nghĩa là nói ngũ quan của họ nhất định phải đẹp mà muốn nói rằng trên khuôn mặt họ có một sức hấp dẫn kỳ lạ lôi cuốn mọi người.


Những người này trở thành những nhân vật số một không phải vì họ không phải vì họ có vẻ bề ngoài trang trọng lịch sự hay xinh đẹp mà là họ đã cố gắng rất nhiều và có một năng lực tinh thần dồi dào. Mà sự phong phú nội tại này lại được biểu hiện một cách tự nhiên thành những vẻ đẹp bên ngoài. Tâm hồn của con người là thế. Nội tâm con người phong phú thì những biểu hiện bên ngoài cũng đẹp. Ngược lại sự nhút nhát tự ti căm ghét đau khổ trong lòng cũng đều được biểu hiện trên dung mạo.


Những người cử chỉ tùy tiện thì trên gương mặt họ bất luận thế nào cũng không có được vẻ ổn định vững vàng. Người chỉ đạo mình là quan trọng hoặc không biết liêm sỉ là gì thì không thể có một khuôn mặt bao dung độ lượng. Người lúc nào trong lòng cũng đầy oán trách bực tức thì không thể có khuôn mặt hấp dẫn. Người sống quá cực khổ thì trên mặt không có sức sống cũng chẳng biểu đạt tình cảm. Người hay bắt bẻ xét nét thì trên khuôn mặt không ôn hòa lương thiện cũng không có ánh sáng phát ra.


Người lương thiện người khác có thể nhìn thấy được sự lương thiện ấy trong cách biểu đạt tình cảm của họ cảm thấy được sự lương thiện từ con người họ. Người nhiệt tình thì cách biểu đạt tình cảm sẽ phong phú. Bạn nên biết rằng cũng giống như việc bạn phải trang điểm dưỡng da mỗi ngày tâm hồn bạn cũng đang làm đẹp dung mạo và dáng vẻ của bạn một cách từ từ.


Nếu bạn muốn mình đẹp mãi muốn mãi giữ được sự cuốn hút tương thích với tuổi tác vậy hãy làm phong phú đời sống nội tâm của mình. Nếu trên dung mạo hoặc trong dáng vẻ của bạn có những khiếm khuyết không thể bù đắp được thì tốt nhất bạn hãy quên nó đi hãy tập trung sức lực vào việc làm đẹp và làm phong phú thêm ưu điểm của bản thân. Bạn cần nhớ rằng: Sức lôi cuốn và vẻ đẹp của dung mạo do thế giới nội tâm mang lại sẽ tồn tại lâu dài không có con đường tắt.


Linh Mộc Phương Chính

  
  

More...

Nói Với Chính Mình

By NGUYỄN THÁI THANH

Chẳng phải mỗi nụ cười mình cho đi đều nhận lại được một nụ cười. Trách sao được khi cuộc đời này vốn đã có hàng muôn lý do để cái gọi là "nụ cười" của mình sẵn sàng trở thành số không hay một biểu tượng nào đó của sự nhạt nhẽo vô duyên và lắm khi đáng ghét. Cười được thì cứ cười đừng quá nặng nề với cho-nhận ta-người... đời sẽ vui hơn.

Hãy để mỗi ngày mới là một sự bắt đầu với tất cả nhiệt tâm và tỉnh thức. Cái đã qua nào cái chưa đến nào cũng không đáng để bớt đi dù một chút nhiệt tâm và tỉnh thức của hiện tại. Hãy đón nhận tất cả trong tâm thế chủ động dù nỗi buồn hay niềm vui dù thành công hay vấp ngã dù khen dù chê dù được dù mất...mọi thứ đều nhẹ nhàng cả thôi sẽ không có gì để có thể nói là không thể chấp nhận được trong cuộc đời này.

  
  
Nếu không muốn bị hao tổn tinh thần thì đừng để tâm nhiều tới những tuế toái muộn phiền hàng ngày trong cuộc sống. Những ganh ghét nhỏ nhen; những chướng tai trái mắt...mà mình tưởng sẽ chẳng là gì kia sẽ như cây đại thụ luôn tự hào không trốc gãy vì bão giông mà rốt cùng khô chết chỉ vì những con sâu bé nhỏ nhăm đục lõi cây. Những... vô số thứ rất nhỏ gây chút muộn phiền cho mình trong cuộc đời này cũng như vậy cẩn thận đừng đẻ nó len lỏi vào tâm.

Sẽ có lúc mình phải đối mặt với những chọn lựa có thể là chọn lựa giữa những thứ mình đang có trong tầm tay mà cũng có thể là những cái mình đang có với một hứa hẹn nào đó... Chọn lựa nào rồi cũng phải có "hy sinh" đừng làm kẻ tham lam muốn ôm trọn tất cả. Có khi mình phải tiêng tiếc một cái gì đó không được nằm trong sự chọn lựa của mình hay mình không có quyền được chọn thêm nó. Cuộc sống là thế đó một sự bất toàn mầu nhiệm chia đều cho tất cả mọi người. Phải cám ơn sự bắt buộc chọn lựa sự không trọn vẹn của cuộc sống đã cho chúng ta cảm nhận rằng khoảng đời phía trước con đường phía truớc là không vô nghĩa bởi nơi đó hứa hẹn biết bao điều mình ước mong và ít ra nó là một sự chọn lựa của chính mình.

Cái quý giá nhất của đời sống con người là sự khoáng đạt và an bình của tâm hồn. Thật trống rỗng biết bao nếu mọi cố gắng của mình chỉ là sự chịu đựng để nhằm vào một tham vọng nào đó. Đã biết chết không đem theo được thứ gì mà cứ phải sống không vui vì những lợi danh phù phiếm có đáng không? Giả như có lại có niềm vui thì cũng nên có. Nhưng vì có vì muốn có hay vì người khác muốn mình có: chút lợi chút danh... như họ nghĩ là tốt cho mình mà phải sống trong ganh ghét trong muộn phiền... thì thà vứt bỏ tất cả như thế sẽ tốt hơn chăng? Sống không vui mọi thứ dầu có cũng bằng không chịu đựng để làm gì. Đừng tỏ ra cao cả rằng mình chỉ vì ai đó cũng đừng tự cho mình quan trọng hơn người khác trong sự sống còn của một số đông nào đó để rồi tự chuốc lấy khổ đau. Thực ra thì không ai thương mình hơn chính mình nên tự mình phải thương lấy mình không có gì để nói là ích kỷ cả. Có lý nào lại nhân danh người khác để cố chịu khổ với những thứ làm mình phiền muộn? Người khác muốn mình làm hay mình làm vì người khác tất cả chẳng qua chỉ là những cái cớ để mình "danh chính ngôn thuận" mà theo danh theo lợi thôi. Vậy nên cái nội lực của mỗi người thể hiện nơi chỗ phải giữ cho được cái yên bình trong sâu thẳm lòng mình phải không để cho bất kỳ ai bất kỳ điều gì với bất cứ lý do nào có thể làm xao động được cái góc bình yên đó của tâm hồn. Nào có gì trên đời nay đáng để phải trả giá bằng niềm vui cuộc sống đâu!

Lắm lúc mình cứ luôn miệng than phiền lỗi lầm của người khác cũng lắm lúc mình to tiếng tranh cãi đúng-sai về những chuyện chẳng đi tới đâu rồi cũng lắm lúc mình lặng im đầy thách thức và khinh bạc khi có ai đó đụng chạm đến mình mà mình chẳng muốn... con nguời mà. Cứ phải có ai đó để tâm sự phải có ai đó để sẻ chia phải có ai đó để tâng bốc lẫn nhau thậm chí phải có một thứ gì đó một ai đó để lo lắng để giận hờn để mà cãi vã hay đổ lỗi nữa... vậy nên cuộc đời này mới nảy sinh ra muôn thứ nhiễu phiền. Hãy bình tâm mà âu lo cho chính mình đi. Mình chẳng phải là chân lý cũng chẳng phải là nguồn sáng thì đâu cần phải phán xét đến lỗi phải của ai khác ngoài mình! Nếu mỗi người đều chẳng tự thấy mình thì dầu ai có cho là thấy là hiểu người khác liệu sẽ thay đổi được gì?

Rất có thể không ai trên thế gian này hiểu mình (đôi khi cả chính mình nữa) nhưng nhất thiết mỗi ngày phải dành vài thời khắc để thành thật với bản thân: thành thật thấy lỗi thành thật sẻ chia và thành thật hứa hẹn.

Trang Châu
 


  You Needed Me
  


More...

Lòng Người Là Giấy

By NGUYỄN THÁI THANH

Lòng người ta là giấy chứ không phải vàng đá  

Là giấy nhưng sao người ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Tôi muốn được kể một câu chuyện:


 undefined 
  
Chuyện xưa kể rằng có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông trong một lần ngao du sơn thuỷ thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ đạo sĩ đến hỏi sự tình. Mới hay rằng người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.

Ngán thay trước khi chết có trăn trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng mới hoá phép giúp cho thiếu phụ ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà nơi người tình mới của mình mong đợi.

Người đạo sĩ về nhà đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ bảy bảy bốn chín ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.

Một ngày kia có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi chỉ ba ngày sau người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.

Được bảy ngày sau người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng ta mắc phải bạo bệnh chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy vồ bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.

Nào ngờ vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá mới tự tử mà chết.

Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử) cũng là một hiền triết của phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó câu chuyện "vợ thầy Trang Chu" lưu truyền gần hai nghìn năm để chê cười cái gọi là "lòng dạ đàn bà".

Ngày nay lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi "hoàn thành kế hoạch" (hai con) mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên "tích cực cố gắng" mà mãi không thấy "kết quả". Người chồng vẫn giấu vợ thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh nên anh lại còn làm ra vẻ hăng hái "phụ giúp" vợ mình.

Thế rồi một hôm người vợ vui vẻ thông báo những "nỗ lực cố gắng" của hai vợ chồng đã có "kết quả tốt đẹp" cô đã có thai ba tháng. Choáng váng nhưng người chồng giấu đi để đi "kiểm định lại". Kết quả biểu đồ của anh là 0%. Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.

Ấy cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người...

Lại có người lấy email giả để chính mình chat và "thử lòng" người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng và rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng "trước sau như một".

Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng lòng người ta là giấy chứ nào đâu phải vàng đá... Vì là giấy nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng gìn giữ cái hạnh phúc mong manh của gia đình?

Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi vẫn là giấy. Mà đá cũng mòn vàng cũng phai huống hồ là giấy...

Người ta cùng là một người sao có lúc nhân từ đáng yêu lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có hai mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những người thề non hẹn biển với nhau cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình tôi thiết nghĩ việc nên làm là mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân - vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau mang cái xấu để dành cho nhau như thế thì đồng sàng mà dị mộng người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.

Ai ơi nếu còn thương nhau chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư?

Vậy nên nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa!

Nguồn:
Thanh Nhi Blog

***************************


 Nụ Cười (Улыбка)
 
  


More...